Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé!

Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé!-Chương 28. Hắn Đã Chia Tay Ả…vì Nó??


Trước Sau

Sáng sớm, nam phụ, nữ phụ mở cửa cho hai đứa nam chính nữ chính đang nằm trong “nhà hoang”. Cảnh tượng hết sức trong sáng khi hai đứa nam chính và nữ chính đang ôm nhau ngủ ngon lành.

Nam tính kêu dậy, Mỹ đánh nhẹ. Thế là hai đứa bỏ về trước. Không quên chụp bức hình đăng lên thông báo cho trường Q&K biết.

Tin tức trấn động dư luận, sự việc nàng mọt sách và hội trưởng soái ca ở cùng nhau qua đêm được truyền đi với tốc độ ánh sáng. Thy Thy, tức lắm.

Hôm đó, nó muốn độn thổ. Mỹ và Nam chỉ đến trường để đăng hình rồi viện cớ là bệnh. Sau đó xin nghỉ học.

Thy Thy vì muốn giữ hình tượng nên ở trường gỉa vờ mỉm cười cho qua. Thế rồi, lợi dụng buổi chiều học ngoại khóa, bên cạnh nó không có ai cả. Vì hắn bận điểm danh các lớp, Khải, Nam và Mỹ lại không đi học. Hot girl ánh mắt đằng đằng sát khí đến gần nó ra dáng chị đại:

– Mày giựt bồ tao! Hèn hạ!

Gặp Đình Đình nhiều năm trước có lẽ nó đã im rồi. Không hiểu tại sao lại thấy bức xúc khi Thy Thy nghĩ hắn là bồ của ả nữa.

– Này, tôi không hề giựt bồ ai cả. Cô đừng ở đó mà ăn nói lung tung.

– Mày dựt anh Phong của tao. Mà nói không dựt bồ tao sao?

– Phong là bồ cô sao?

– Mày là cái thứ đứng núi này trông núi nọ. Mày không có lòng tự trọng hả Đình?

– Cô nói nghe buồn cười thật. Người không có lòng tự trọng là cô đấy! Xem lại bản thân đi. Tôi thấy cô đáng thương hơn đáng hận rồi đấy!

Ả tức lắm. Tính vả vào mặt nó. Nào ngờ thấy bóng dáng quen quen. Thế là đảo kịch bản ngay.

– Này, cô bị điên rồi sao, Thy Thy? Sao lại tự vả vào mặt mình thế?

Phong tự dưng xuất hiện. Mặt hắn hơi đơ, nhìn hai cô gái, một người mặt đáng thương, tay che má, một người nhìn hắn, vẻ mặt nghênh nghênh, trông rất ghét.

– Cô làm gì Thy thế?

– Tôi có làm gì đâu?

– Anh ơi, không phải lỗi của Đình. Tại em…em…

– Nghe thấy chưa, tôi chưa đụng vào cô ấy nhé!

– Đi thôi!

Thế là hắn kéo ả đi. Đúng là con người rắn độc. Vừa nãy hùng hùng hổ hổ chửi nó. Phong vừa vào la nó thì khóc lóc um sùm. Nó nghĩ hắn sẽ xem xét mọi việc công minh lắm chứ? Thật là không muốn dọn đến nhà hắn tẹo nào.

Nó nào biết, hắn chỉ gỉa vờ quan tâm Thy Thy? Thật ra, ban nãy hắn nghe thấy hết rồi. Có điều muốn trêu nó vài ngày. Vì thế mỗi lần nó và Thy Thy to tiếng với nhau. Bất kể đúng sai, hắn đều về phía Thy Thy.

Thy Thy, cô biết hôm nay tôi trực nhật không?

Thì sao?

Sao cô lại xả rác?

Thì hôm nào Thy Thy trực thì em xả lại.

Anh…

Này, tại sao ban đầu tôi được chọn hát chính, giờ lại phải hát bè?

Thy Thy là hội phó chịu trách nhiệm chuyện này. Em chỉ là người nghe phân công thôi.

Chẳng lẽ hội phó muốn làm gì thì làm?

Thy Thy hát cũng hay hơn em. Cô ấy không ú như em. Không làm mất hình tượng trai xinh gái đẹp của trường.

Sao anh lúc nào cũng bênh Thy Thy thế?

– Vậy anh phải bênh em sao?

– …

Thy Thy ảo tưởng hắn đã mê mệt ả. Nên thỏa sức tung hoành, bắt nạt nó. Rồi một hôm, Thy Thy kéo một băng nhóm lại:

– Nghe nói mày dựt bồ chị Thy.

Mấy đứa này, chính là mấy đứa đã từng tẩm nó một trận đây mà.

– Nhục nhã!

Con kia tát vào mặt nó đau điếng. Thy Thy nở nụ cười đắc thắng. Mỹ nhìn thấy, tính lại can, cho mấy đứa đó một trận. Ngờ đâu, Nam ngăn lại. Anh điện thoại cho Phong.

Nhận được tin dữ, hắn nhanh chân bước đến:

– Dừng lại!

Cả bọn đanh đá dừng lại. Hắn bế nó lên. Thy Thy mặt nặng mày nhẹ:

– Anh bênh vực nó…

– Giữa tôi và cô, không còn gì cả!

– Anh Phong…

Thy Thy gục người xuống đất, nước mắt ả rơi, uớt cả khuôn mặt xinh đẹp. Bọn đàn em, chỉ biết đứng bên cạnh an ủi.

Mặc kệ Thy Thy đang ra sức chửi rủa, khóc lóc van xin, mặc cho bọn đàn em của Thy Thy đang ra sức châm chọt. Hắn đi một mạch, không thèm đếm xỉa hay quay đầu lại. Còn nó, ở trong lòng hắn thấy hạnh phúc ngập tràn. Nghĩ thấy bản thân hơi ác, vì hot girl số 1 của trường bị từ chối tình cảm mà lại thấy lòng vui phơi phới, miệng cố nhịn cười mà không được.

Hắn đưa nó về nhà, trước cửa nhà đã có một dàn người hầu kính cẩn chào:

– Chào mừng cậu chủ đã về.

Hắn đưa nó lên phòng, vào nơi mà nó từng ở. Nó cảm thấy có gì đó khó tả lắm. Mà không khí cứ ngột ngạt sao sao ấy. Nên mở lời:

– Sao mọi ngày, anh bênh người đẹp lắm mà? Giờ lại bảo vệ tôi?

– Ừ

– A, đau!

– Để yên.

Hắn lấy oxy gìa rửa vết thương, rồi thổi nhè nhẹ vào, nó thấy sót sót, đau đau. Nhìn con người đen trước mặt đang cẩn thận xử lí vết thương cho mình. Không hiểu do cảm động hay do đau mà bỗng dưng nước mắt vô thức chảy xuống.

– Đau không?

– …

– Thôi, anh xin. Em đừng khóc nữa!

– …

Thấy nó không nói gì. Hắn cũng câm luôn.

– Nhẹ nhẹ.

– Ừ!

Tay xoa bóp nó, mà mặt hắn cứ cười cười.

– Tôi bị đánh, anh vui lắm sao mà cười?

– Không

– Rõ ràng!

Nó vờ giận. Lấy gối chọi tứ tung.

– Ra ngoài đi!

Thế là hắn đi ra ngoài thật. Lúc sau, nó thiếp đi mất. Đêm đêm, giật mình, thì ra ngủ nhà hắn mà không hay. Định vớ lấy cái điện thoại để báo cho Khải biết, không kẻo cậu lo. Bỗng thấy tiếng cửa mở. Nó chưa kịp đụng vào điện thoại, liền đắp chăn nhắm kín mắt.

Là hắn, hắn làm gì dưới chân nó thế nhỉ? Nó thắc mắc, vờ ngủ. Cảm giác hơi nhột nhột. Bắt đầu suy nghĩ đen tối len lỏi trong đầu.

“Tên này, dám vuốt vuốt chân mình sao?” nó nhớ là xem trong phim, thấy mấy ông gìa dê thường làm vậy. Tính đá cho hắn một phát. Ai dè, nghe hắn thì thầm:

– Xích em lại. Để em không rời xa anh nữa!

“Gì chứ? Cái tên điên khùng này, thật là sến súa!” hắn đi rồi, nó mới mở mắt ra. Một chiếc lắc chân hình hình heo và chuông nữa chứ? Tên này muốn ví nó là chó sao? Thật là đáng ghét mà.

“Nhưng lúc nãy, mình thức để làm gì ấy nhỉ?” nó quên mất mục đích ban đầu. Thế là ngủ đến sáng. Khóe miệng nở nụ cười. Khải thì dạo này bận bịu chuyện công ti nên đi từ sáng, đến tối mới về, không thấy nó đâu, lòng nóng như lửa, sốt ruột cho người tìm kiếm cuối cùng biết nó ở nhà Phong mà lòng hơi đau. Cậu lấy điện thoại gọi cho mẹ:

– Mẹ à, ngày mai, con sẽ đi Pháp. Không về Việt Nam nữa!

—————————————–

Sắp thi cử rồi các bạn ạ. Có thể mình tạm thời dừng để thi. Thi xong mình bù sau. Mình viết ps để các bạn biết để không phải đợi mà chuyên tâm thi cử. Chúc các bạn thi tốt, học tốt. Đạt được điểm cao nha :* <3 love all


Trước Sau
Loading...