Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Thiên Tài Triệu Hồi Sư- Quyển .4 . Chương 128


Trước Sau

Thiên Tài Triệu Hồi Sư


Q.4 – Chương 128: Chương 48.2

Edit: senna_lam

“Thổ chi thuẫn!” gầm lên một tiếng, thổ nguyên tố trong phút chốc hình thành thế phòng ngự, giọng điệu cười cợt của nam nhân mặc hắc bào vang lên,”Sao hả, sợ chết như vậy à?” Vân Phong không để ý tới lời khiêu khích ác ý của nam nhân, trong lúc sinh tử chi chiến nàng phải bảo trì bình tĩnh và lý trí!

Nam nhân mặc hắc bào đứng trên trời cao, bàn tay trắng nõn không kiên nhẫn vung vài cái, có thổ nguyên tố làm phòng ngự cho nên chiêu công kích kia căn bản không thể thương tổn đến Vân Phong, cảm xúc của nam nhân mặc hắc bào có chút nôn nóng,”Thổ nguyên tố quả nhiên phiền phức!” ánh mắt nam nhân mặc hắc bào xẹt qua một tia ám quang, nhanh hơn chính mình lực công kích nói, cuồng thắng kêu to,”Vân Phong! Ngươi sợ chết không dám đi ra! Là Triệu hồi sư trong truyền thuyết ở Đông đại lục sao? Ta nhìn thì bất quá cũng như thế! Ngươi chỉ xứng núp ở phía sau!”

Khiêu khích, trào phúng! Lời nói của nam nhân mặc hắc bào càng ngày càng cay độc, càng ngày càng quá đáng, hắn là đang trêu chọc! Vân Phong đứng phía sau thổ nguyên tố, tâm tình bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, tinh thần lực lượng từ trong không gian chảy ra không ngừng, trào ra bên ngoài cơ thể Vân Phong, thanh âm chửi bậy của nam nhân mặc hắc bào không tiếp tục được bao lâu, đã phát giác có chút không thích hợp.

Nói đến nhát gan hay muốn nói sợ chết thì trước mắt Vân Phong chính là như thế, ở bên trong phòng ngự của thổ nguyên tố không có động tác nào hết, để mặc cho nam nhân vũ nhục chính mình, không có phản kích lại, nam nhân mặc hắc bào có một cảm giác hoảng hốt khó hiểu, sao lại thế này! Loại cảm giác này không ngừng thăng lên dần dần!

“Vân Phong! Mau lăn ra đây!” cuối cùng nam nhân mặc hắc bào cũng chịu không nổi áp lực, đồng tử hung hăng co rụt, bàn tay mảnh khảnh thô bạo vung lên, một lực lượng cuồng mãnh lao thẳng tới Vân Phong! Mà cùng lúc đó, thổ nguyên tố vốn chẳng mảy may động lại vỡ vụn ra! Nam nhân mặc hắc bào mừng rỡ ra mặt, nhưng sắc mặt vui mừng chỉ trong chớp mắt, kế tiếp hoàn toàn cứng ngắc!

“Này, này……” hai mắt nam nhân mặc hắc bào lộ ra vẻ không thể tin nổi, sâu bên trong đồng tử giật giật vài cái!

“Grào –!” Một tiếng dã thú rống giận cắt qua hiện trường yên tĩnh! Vân Phong đứng thẳng ở không trung, gió thổi tung ống tay áo nàng, vẻ mặt cô gái như hàn băng, đứng trên cao giống như một thần bàn, mà đứng bên cạnh nàng, là tam chỉ cự thú khác nhau!

Hỏa diễm bùng cháy bao vây lấy một con cự thú hình sói, đôi mắt màu đỏ của hỏa sói nhìn chằm chằm nam nhân mặc hắc bào trước mặt, toàn thân dấy lên màu đỏ, một tiếng hô đầy áp lực truyện đến! Một bên khác, là một con cự mãng* màu băng lam, đôi mắt màu băng lam hàm chứa lãnh ý, miệng cự mãng mở to, hàm răng sắc nhọn cùng tiếng tê rống của con rắn, sau lưng Vân Phong lấp loáng ánh hào quang màu tím một thân rồng!

*xà (rắn)

Nguyên tố nghĩ hóa, ba loại nguyên tố nghĩ hóa đồng thời xuất hiện!

Một màn này, làm cho người ta phải sợ hãi! Nếu bị ma pháp sư khác nhìn thấy, chỉ sợ sẽ bị chấn động tới trực tiếp té xuống, mắng to Vân Phong là kẻ điên!

Mộ Dung Vân Thiên vung một quyền đánh bay Mộ Dung gia chủ ra sau, cả người cứng ngắc nhìn không trung, nàng…… nàng đến tột cùng đã đạt tới độ cao nào rồi!

Vân Phong đứng chính giữa tam chỉ cự thú ở không trung, nhìn nam nhân mặc hắc bào cười lạnh lùng:”Như ngươi mong muốn. Ta đã đi ra.”

Sắc mặt nam nhân mặc hắc bào thoáng chốc âm u, bỏ qua vẻ càn rỡ cùng đắc ý vừa rồi, kinh ngạc trong mắt chậm rãi tan đi, bả vai nam nhân bắt đầu run run, tựa hồ như đang áp chế tiếng cười, bả vai run càng lúc càng nhanh, cuối cùng không áp chế được nữa, tiếng cười đột nhiên bạo phát ra!

“Ha ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha!” giọng cười vô cùng hưng phấn!

Vân Phong khẽ nheo mắt lại, bất động thanh sắc nhìn nam nhân mặc hắc bào, nam nhân mặc hắc bào cười run cả người, cặp mắt dài nhỏ hiện lên tia tối âm u, cánh tay giơ lên cao, ống tay áo màu đen thêu ám văn màu đỏ vung lên, ánh mắt Vân Phong rét lạnh!

“Soạt soạt soạt!”

Nam nhân mặc hắc bào đứng ở không trung, bên cạnh hắn có ba nam nhân mặc hắc bào y như đúc!

Ánh mắt Vân Phong đảo qua bốn nam nhân mặc hắc bào giống nhau, là tàn ảnh hay là cái khác? Bốn nam nhân mặc hắc bào giống nhau nâng cổ tay, động tác của bốn người cũng giống hệt nhau, không có một điểm sai lầm, cứ như chiếu qua gương vậy!

“Vân Phong, ngươi làm cho sự hứng thú của ta nổi lên, hiện tại ta rất có hứng thú cùng ngươi chơi đùa.” Bốn đạo thanh âm vang vãng trùng điệp, mà giống như một người đang nói chuyện, bốn đạo thanh âm quỷ dị chồng chất vào nhau, làm lỗ tai Vân Phong phát đau.

Mộ Dung Vân Thiên nhìn một màn này liền hoảng hốt! Phân thân ba người! Ở phía sau Hách Liên gia chủ lại bắt đầu phát công lại đây, Mộ Dung Vân Thiên vội vàng thu liễm tâm thần chuyên tâm đối phó cái tên đánh hoài không chịu lui, không biết đau đớn này- Hách Liên gia chủ hoàn toàn mất đi linh hồn! Vân Phong, sẽ không sao chứ…… ý niệm vừa lướt qua trong đầu Mộ Dung Vân Thiên, Hách Liên gia chủ đã đánh tới, Mộ


Trước Sau
Loading...