Chân Tình Ngàn Năm

Chân Tình Ngàn Năm-Chương 16


Trước Sau

Chân Tình Ngàn Năm


Chương 16

Thấy nàng do dự, Dạ Thủy Linh lại thêm một câu nữa ,” Ta chỉ là đi dạo xung quanh, một lát sẽ trở lại, cho nên không cần lo lắng.” Này đương nhiên là lời nói dối của nàng .

Nếu có thể thuận lợi rời đi nơi này, nàng làm sao mà ngu ngốc trở về?!Nếu vừa rồi đã lừa một lần, nàng nghĩ, nói lại lần nữa chắc cũng ko soa đâu!

Nghe nàng như thế nói, cung nữ nghĩ nghĩ, chỉ cần Vương Thượng chưa đến, mà nương nương nhanh chóng trở về,hẳn là sẽ không sẽ bị phát hiện .

“Vậy được rồi! Nhưng mà Dạ phi nương nương phải đáp ứng nô tỳ, phải trở về nhanh một chút , bởi vì Vương thượng nói giờ mẹo sẽ đến gặp nương nương.” Cung nữ cuối cùng chỉ có thể miễn cường đáp ứng.

Cái gì? Nàng không có nghe lầm chứ!? Cái cổ nhân thối kia muốn tới gặp nàng, hắn mới không có tâm tốt như vậy đâu! Tám phần là có cái mục đích gì , xem ra nàng phải nhanh chóng đào tẩu, nàng nhất định phải chạy trước giờ mẹo mới được.

“ Ừm, đã biết!” Sau đó, nàng bước đi nhanh hơn, rời khỏi Xuân Tuyết các.

Đây là một buổi sáng sớm thật tươi mát, trong trẻo,nàng một mình đi trên hành lang vắng vẻ, nóng lòng muốn chạy thật nhanh khỏi chỗ quỷ quái này,chung quanh thật im ắng lại bị phong cảnh xung quanh hấp dẫn không thể rời mắt.

Một luồng giớ thổi mang theo mùi thơm ngát của hương sen buổi sáng tinh khiết. Trên bầu trời cao, mờ mờ ẩn hiện lên một màu xanh trong suốt như viên ngọc phỉ thúy tốt nhất, từng đám mây lơ lưng trôi qua. Đàng xa kia từng đóa hoa mẫu đơn yểu điệu nhẹ nhàng như khiêu vũ lay động trong gió.

Gió nhẹ nhẹ lướt qua khuôn mặt tinh xảo của nàng thoải mái nhắm mắt lại, hưởng thụ tốt đẹp một lát , trước kia, nàng chưa từng có được cảm giác tốt như thế này,ở đô thị phiền muộn cùng áp lực, ở trong này một chút cũng không cảm giác được.

Nhìn thấy bốn phía xung quanh là những chiếc cầu lượn quanh trên mặt hồ, trên mổ thành cầu đều sơn son thiếp vàng, tinh xảo hoa lệ, bốn vách tườn cao bao xung quanh, bên duwois tràn đây hoa cỏ thơm ngan ngát, bị gió cuốn phiêu du trong gió

Nàng lẳng lặng đi tới bên hồ, vài chú hạc trắng tao nhã lượn bay trên mặt hồ, có đôi đứng bên thành hồ điệu đàng chải chuốt những sợi lông trắng muốt của nhau, thản nhiên tự đắc, thập phần ân ái, thỉnh thoảng còn có mấy đôi uyên ương nhàn hạ tựa đầu vào nhau ngủ trong bóng cây râm mát.

Một cây cổ thụ cao to xòe tán rộng, từng nhánh cây vươn một cách mạnh mẽ, phủ bóng bao trùm xuống mặt hồ,những làn gió nhẹ đung đưa cành lá, làm những cánh hoa rung động nhẹ nhàng rơi xuống mặt nước hồ trong xanh,tất nhiên là rơi vào một mảnh hương diễm lệ.

Đôi mắt Dạ Thủy Linh vẫn còn chưa kịp nhìn ngắm hết tất cả các cảnh đẹp là lúc nàng phát hiện một căn nhà gỗ cách đó không xa, đang nhốt rất nhiều con ngựa.

Ông trời đối với nàng thật tốt, nàng nhẹ nhàng tung tăng chạy đến bên chuông ngựa, đi từ nãy đến giờ bầu trời đã bắt đầu ửng đỏ, sáng rực rỡ, chung quanh bắt đầu có tiếng xôn xao,nói vậy hẳn là giờ mẹo .

Động tác nàng cần phải nhanh hơn , tận đáy lòng âm thầm dự tính.

Loading...

Có rồi!” Ta thật sự là quá thông minh.” nàng mừng thầm, ý nghĩ thật tốt.

Mặc dù ở nơi này không có tắc xi , chỉ có ngựa, nhưng so với đôi chân nàng tì dùng nó thì tốt hơn nhiều.

“Cưỡi ngựa chắc chắn là nhanh hơn” Nhưng mà điều kiện đầu tiên là làm sao len lén dắt con ngựa đó mà không bị phát hiện.

Nàng đầu tiên là trốn đằng sau gốc cổ thụ nhìn ngó xung quanh, khi phát hiện xung quanh thực sự không có người, mới lén lút đi vào chuồng ngựa, đến bên một gốc cột có buột sẵn con ngựa.

Nàng chọn con ngựa đứng gần nàng nhất, nhưng không ngờ đó là một chú ngựa màu đen tuyền, trên đầu còn có một ấn phong màu đỏ rực rỡ đúng là con ngựa mà Vương thượng thích sử dụng nhất — Cực Phong.

Con ngựa này tính tình rất khó huấn phục, hơn nữa tính tình vô cùng ương bướng, ngoài bỏ Xích Nhĩ Đa có thể khống chế nó , bất luận kẻ nào chỉ cần muốn trèo lên ngựa, lập tức sẽ bị nó hất té xuống.

Dạ Thủy Linh khuôn mặt nhỏ nhắn lặng lẽ đến gần, bàn tay nhỏ bé cũng nhẹ nhàng vuốt ve theo khuôn mặt dài ngoằng của nó.

Dáng vóc của con ngựa này thật đẹp , thoạt nhìn cũng có thể thấy được nó chạy rất nhanh, chọn nó là tốt nhất.

“ Con ngựa ngoan, ta sẽ không thương tổn mày .” Nàng nhẹ nhàng thì thầm vào tai nó.

Nàng trước kia có nghe qua, trước khi muốn cưỡi ngựa, trước tiên phải bồi dưỡng cảm tình với nó, mới có thể cưỡi nó.

Chỉ thấy con hắc mã kia hoàn toàn không để ý tới, cứ mãi nhìn nàng, tính tình hỏa bạo phát ra thanh âm “Tê tê –” .

“ Suỵt…… Đừng kêu, con ngựa ngoan , con ngựa tốt, tự do của ta toàn dựa vào mày , hiện tại chỉ có mày có thể giúp ta rời đi nơi này “ Nàng kiên nhẫn trấn an hắc mã đang xao động , chờ nó an tĩnh lại.

Nói cũng kỳ quái, vốn dĩ cũng ầm ỹ không thôi, hắc mã đột nhiên như là nghe hiểu lời của nàng, trở nên vô cùng ngoan ngoãn không phát ra hí thanh cùng tiếng vó ngựa.


Trước Sau