Chân Tình Ngàn Năm

Chân Tình Ngàn Năm-Chương 3


Trước Sau

Chân Tình Ngàn Năm


Chương 3

“ Ừ! Không sao đâu! Bạn cứ đi đi, mình về một mình là được rồi.”Dạ Thủy Linh nói bình thản.

“ Vậy bạn đi về nhớ cẩn thận nha! Mình đi trước.” Trần Viện Viện cầm lấy túi sách cửa hướng phòng học đi đến

“ Được, bye bye.” Nàng huy phất tay.

“ Bye bye.”

Cứ như vậy Dạ Thủy Linh đeo túi sách của mình lên vai, một mình chen chúc hòa vào dòng người trên đường, bởi vì vào thời điểm tan học, cho nên có thể thấy xe buýt của trường đưa đón học sinh đậu trước cổng. Rồng rắn một hàng dài , ai cũng không nhường ai liều mạng tranh vị trí.

Mỗi một xe đều chật ních các bạn học sinh, còn một số sinh viên còn lại đi đến các hiệu sách, thư viện hoặc quán kem giải khát.

Vài bạn còn lại cùng với bạn bè cười ồn ào huyên náo trên đường, chạy đuổi nhau đùa giỡn,ở ven đường những hiệu thức ăn nhanh như gà nướng, khoai tây chiên bốc mùi thơm bát ngát.

Dạ Thủy Linh vừa đi vừa suy nghĩ, đêm nay nên làm gì để có giấc ngủ ngon, không nằm mơ mộng những chuyện kì lạ kia nữa.

Ngay tại phía sau, nàng đột nhiên cảm giác được phía sau tựa hồ có người đang chụp bả vai của nàng .

Đột nhiên quay đầu, chỉ thấy một ông lão mặc một bộ trang phục kì lạ, hàm râu dài trắng muốt, nhìn nàng nở nụ cười hòa ái dễ gần.

Di? Vì cái gì lão bá bá này lại nhìn nàng cười ? Trong trí nhớ nàng thấy dường như không biết người này a!

“ Ngươi đương nhiên không biết ta đâu! Lần đầu gặp mặt, ta gọi là Nguyệt lão.” Ông ta giống như là có thuật đọc tâm, không chờ Dạ Thủy Linh mở miệng, cũng đã trả lời trước nghi vấn trong lòng nàng .

Khi lão nhân mở miệng nói ra những lời này đồng thời, nàng thực rõ ràng cảm giác được, thời nháy mắt dường như bị ngừng lại, không có động tĩnh.

Giống như nàng đang ở một khoảng không gian khác, vốn dĩ đang đứng trên đường cái náo nhiệt ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tờ, những sinh viên đang sóng đôi nhau vừa đi vừa đùa giỡn bỗng chốc như một đoạn phim quay chậm, rồi ngừng hẳn không cử động nữa.

Kỳ quái, đây là tại soa vậy! Trong lòng tràn ngập buồn bực cùng khó hiểu.

“ Ông? Nguyệt lão? Sao có khả năng như vậy .” Nàng vẫn là lựa chọn không tin, gần nhất nàng gặp được nhiều lắm những chuyện kỳ quái , tất cả những chuyện này nhất định là nàng quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác.

Loading...

Đúng, nhất định là đúng như vậy . Nàng an ủi chính mình nói.

“ Tin hay không từ ngươi, hôm nay tới tìm ngươi là tới nói cho ngươi một sự kiện .” Lão nhân không thay đổi nụ cười hiền lành trên mặt ông.

“ Chúng ta không quen biết, ông lại có chuyện gì muốn nói với tôi?” Nhanh chóng biến mất đi! Ảo giác.

Nàng trong lòng mặc niệm , có lẽ nàng nên lo lắng, có cần đi khám bác sĩ xem đầu óc của mình có bị vấn đề gì hay không, bằng không nàng nhất định sẽ điên mất.

“Không phải gần đây, ngươi thường hay thấy những giấc mộng kì quái? Rồi tình duyên cũng không thuận lợi lắm?”Lão nhân nói.Di? Sao ông ta biết vậy? Đúng, rống! Đây là ảo giác của nàng , đương nhiên sẽ phản ánh ra những tư tưởng gần đây nhất của nàng.

Lão nhân xem thấu ý nghĩ trong lòng nàng, lơ đễnh tiếp tục nói.

“ Đó là niên đại mà ngươi cần phải xuất hiện đã sắp đến, mà sở dĩ những đoạn tình cảm kia không thể kéo dài lâu là vì nhân duyên của ngươi ở ngàn năm trước, chứ không phải ngay tại niên đại này.Lão nhân vì nàng giải thích.

“ Cái gì? Ông rốt cuộc đang nói cái gì? Lại là Nguyệt lão, lại là ngàn năm .” Nàng một câu đều nghe không hiểu !

“ Không hiểu cũng không sao! Qua không lâu nữa ngươi sẽ đã hiểu, đến đây, cái này cho ngươi.” Ông ta từ trong tay áo lấy ra một cái bạch ngọc phi thường xinh đẹp hình tròn cấp nàng.

Khối bạch ngọc kia hòa lẫn sắc xanh đậm, trong sáng trong suốt , mặt trên còn khắc những cổ văn tự cổ đại.

Nàng nhìn khối ngọc, nhẹ lay động lắc đầu,” Cái này tôi không thể nhận.” này chẳng lẽ không đún là ảo giác sao? Sao lại có người muốn đưa nàng này nọ, hơn nữa cái kia thật sự rất đẹp, nhưng mà, nàng biết đồ của người lạ không thể nhận.

“ Ta không phải người xa lạ! Ta là cùng ngươi là người có duyên, ngươi coi như đây chỉ là lễ gặp mặt chúng ta lần đầu gặp mặt ,ngọc này có thể giúp ngươi tìm được nhân duyên của ngươi , ngươi coi như là lá bùa bình an đi!” Lão nhân cũng không cần biết nàng có đồng ý hay không, liền đem khối ngọc giống như đồng tiền cổ kia, đeo vào trên cổ Dạ Thủy Linh.

“ Tôi không thể nhận!” Đang lúc nàng cúi đầu muốn đem khối ngọc kia tháo xuống trả lại cho lão nhân kia , khi ngẩng đầu , lão nhân trước mắt đã biến mất.


Trước Sau