Chân Tình Ngàn Năm

Chân Tình Ngàn Năm-Chương 66


Trước Sau

Chân Tình Ngàn Năm


Chương 66

Cứ như vậy…… Dạ Thủy Linh bệnh cũng một ngày một tốt hơn.

Cùng Cách Phổ Tùng Trí ước định ngày cũng càng ngày càng gần .

Cuối cùng, ngày ước định đến……

Dạ Thủy Linh mặc một thân quần áo trắng thanh nhã cũng váy dài nguyệt sắc, mái tóc đen dài được búi gọn thanh nhã ở sau đầu, xiêm y tha thướt sinh động như mây bay nước chảy lưu loát, nhìn giống như tiên nữ hạ phàm đang thươt tha trong gió.

Cuối cùng tỳ nữ thân cận của nàng khoác thêm chiếc áo choàng lông cáo lên người nàng.

“Tiểu thư……” Thúy nhi biết nàng hôm nay sẽ đến bồi người đáng ghét kia suốt cả ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn vì lo lắng nhăn nhó.

Dạ Thủy Linh vừa xoay người liền nhìn thấy nàng ta như ăn phải trái khổ qua đắng nghét, cười nói: “Mặt ngươi như thế là sao nha!Đừng lo lắng, đâu phải ta chưa từng trải qua, đối phó loại háo sắc này kinh nghiệm ta có thừa nha!”

“Nhưng là……” nàng chỉ là thực lo lắng thôi! Người tên Cách Phổ gì đó, nghe bên ngoài đồn đại nhiều như vậy,nàng làm sao có thể yên tâm để cho tiểu thư một mình đi phó ước.

“Đừng nhưng là , thời gian không còn sớm nữa , chúng ta xuất phát đi!” Cách Phổ Tùng Trí cùng Xích Nhĩ Đa đều ở hoa uyển chờ nàng a!

“ Vâng……” Thúy nhi không biết làm thế nào dành dìu nàng bước ra khỏi Xuân Tuyết các.

Năm phút đồng hồ sau.

Nàng đúng hẹn đi vào Bách Hoa đình.

Lúc này đang ngồi ở trong đình Xích Nhĩ Đa cùng Cách Phổ Tùng Trí đều nhìn thấy nàng.

Dạ Thủy Linh còn lại là hào phóng ngồi giữa hai nam nhân .

“ Dạ phi nương nương danh bất hư truyền, xinh đẹp tựa thiên tiên, Cách Tang Vương ta thật là có phúc khí có thể cùng mỹ nhân ở chung một ngày, kiếp này không còn mong gì hơn thế nữa .”Tục ngữ nói; Chết dưới hoa mẫu đơn , thành quỷ cũng phong lưu.

“ Là Cách Tang Vương quá đề cao tiểu nữ tử.” Thuyết khách lời nói khách sáo cũng là sở trường của nàng nha! Chẳng qua cá tính của nàng không thích quanh co lòng vòng.

Loading...

“ Ha ha! Nương nương khiêm tốn !”

Xích Nhĩ Đa không nói một câu nhìn Linh nhi hắn cùng tên kia, ngươi một lời ta một ngữ , trong lòng có một ngọn lửa giận không tên đang bùng cháy…… Mười ngón tay hắn cũng nắm chặt thành quyền đầu.

Đương nhiên, Dạ Thủy Linh đương nhiên cũng phát hiện hắn tức giận,” Phu quân, nơi này liền giao cho ta đi! Yên tâm đi làm việc của chàng đi!”

Đây là lần đầu tiên nàng gọi hắn phu quân, vì không cho hắn càng xem càng ghen, trước tiên tìm cách cho hắn rời khỏi đây là phương pháp tốt nhất, còn tên heo háo sắc này nàng sẽ đối phó .

Ánh mắt Xích Nhĩ Đa nhìn nàng thâm thúy, không hề có biểu tình gì , cũng chưa nói một câu.

Hai người giống như là rất ăn ý , dùng ánh mắt có thể biểu hiện ý tứ trong lòng nhau, nàng biết hắn lo lắng, cho nên nàng tặng hắn một nụ cười trấn an.

Đây là ngay từ đầu đã nói một lời của hắn nói ra tứ mã nan truy, “Các người chậm rãi tán gẫu, bổn Vương còn có việc, đi trước một bước .” Nói xong hắn liền đứng dậy rời đi.

“ Nhĩ Đa huynh đi thong thả……” Cách Phổ Tùng Trí cười nhìn theo hắn rời đi.

“ Tất cả các ngươi đều lui ra.” Hắn liếc đám tùy tùng một bên , chỉ còn lại có hai người bọn họ ở chung một mình .

“Đại Vương, hôm nay muốn bản phi cùng ngài làm gì đây?” biết ý đồ hắn bảo mọi người rời khỏi, ánh mắt nàng để lộ ra tia sắc bén lợi hại quang mang.

Thiên a , hắn không an phận đại chưởng liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé non mịn bóng loáng của nàng , mặt mang vẻ dâm loạn nói:”Nhìn nàng muốn làm cái gì chúng ta liền làm cái đó đi !”

Cảm giác ghê tởm làm cho Dạ Thủy Linh có chút buồn nôn, nhanh chóng rút ra bàn tay nhỏ bé bị hắn cầm ,”Chúng ta đây ngâm thi như thế nào?” nàng tùy ý tìm một lý do nói.

“ Được! Tiểu mỹ nhân nói cái gì cũng được!” Hắn tà ác cười nói.


Trước Sau