Chân Tình Ngàn Năm

Chân Tình Ngàn Năm-Chương 84


Trước Sau

Chân Tình Ngàn Năm


Chương 84

Ngoài ra, còn có một tên khác gọi là “Lăng Lan Mỹ tửu”

“ Rượu Lê, hương vị ngọt lành , thực thích hợp cho nàng uống.” Xích Nhĩ Đa ngồi ở bên cạnh nàng , vươn tay lấy bình rượu có khắc rồng chạm phượng trên thân bình chậm rãi tót ra một ly đưa cho nàng.

“Cám ơn!” Nàng tiếp nhận ly rượu, nhẹ nhàng nhấp một ngụm,”Quả nhiên uống thật ngon, chàng cũng uống một ly nhé?”

“ Bổn Vương tự uống, nàng ăn trước đi!”Hắn tự rót cho mình một ly, sau đó gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát cho nàng. “Thân thể nàng gầy như thế , nên ăn nhiều một chút mới được.”

“Ta làm sao gầy?” Nàng không phục chu cái miệng nhỏ nhắn lên.

Lúc trước dáng vẻ nàng còn thướt tha cân đối, nhưng nay cảm thấy mình béo tròn mập mạp quá rồi!

Nên cân lại mới đưuọc? Thoáng chốc, nàng mới nhớ lại ở đây, hiện tại không phải tương lai, nàng đã thật lâu không cân thử xem nặng bao nhiêu rồi , mà thân thể hiện tại là Thiệu Thủy Nguyệt mới đúng.

“Thân thể nàng nặng hay nhẹ chẳng lẽ bổn Vương lại không biết?”Ngôn ngữ đầy cuồng tứ giống như ý muốn nói thân thể nàng mỗi một ngày bị hắn ôm qua không biết bao nhiêu lần vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Dạ Thủy Linh nổi lên một chút đỏ ửng.

“Ăn cơm của chàng kia!” Nam nhân này thật sự là càng ngày càng nói nhiều, cũng càng ngày càng trêu cợt nàng .

“Ha ha……” Xích Nhĩ Đa cười phá lên, trong tay cũng gắp thêm thức ăn bỏ vào miệng.

Đêm nay, Xích Nhĩ Đa không đối nàng làm bất cứ chuyện gì, chỉ là lẳng lặng , mềm nhẹ , đem nàng ôm vào trong ngực.

Cánh tay hắn rộng lớn , trong ngực cường tráng , làm cho nàng cảm thấy vô cùng an tâm, miệng nàng bất giác mang theo mỉm cười, ngọt ngào trong lòng ở hắn tiến vào mộng đẹp.

Hôm sau, bọn họ dậy thật sớm, trời cơ hồ vẫn còn chưa sáng.

Bị Xích Nhĩ Đa đánh thức nàng, trên mặt còn mang vẻ mơ màng, hoàn toàn không rõ vừa mới sáng sớm trời còn chưa sáng, hắn muốn dẫn nàng đi đâu!?

Nàng hỏi:”Chúng ta muốn đi đâu nha?” Dạ Thủy Linh gần như còn khép mắt, tựa hồ còn chưa có thanh tỉnh.

“Đợi lát nữa nàng sẽ biết.” Thức sớm một chút đều không có ảnh hưởng hắn, ngược lại thần bí cười nói.

Vốn dĩ nàng vẫn còn buồn ngủ, nhưng lại sợ nàng bước không vững vô ý ngã bị thương, thế là hắn bước vội đến ôm nàng vào lòng ôm lên trên xe ngựa.

Loading...

Bên trong xe ngựa, người bị xóc nảy bởi đường vẫn còn tuyết đọng nên khá trơn trợt, một đường lắc lắc lắc lắc, phi thường xóc nảy.

Ngày hôm qua trước khi lên núi , loại tình huống này vẫn làm cho nàng say xe, muốn phun, nhưng mà vào lúc này, lại thành cái nôi giúp nàng ngủ thật ngon, tựa đầu dựa vào lòng Xích Nhĩ Đa, ngủ say sưa.

Mãi cho đến khi đã đến nơi, Xích Nhĩ Đa cũng không đánh thức nàng, mặc cho nàng nằm trong lòng hắn ngủ , thậm chí chảy nước miếng……

Nếu giờ phút này nàng thanh tỉnh , nhất định sẽ mất mặt muốn đem chính mình vùi đầu vào lớp tuyết thật dày kia, tại sao phải là tuyết! Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì trên ngọn núi này ngoài tuyết ra, đất rất khó thấy.

Cuối cùng, xe ngựa cuối cùng thuận lợi đến mục tiêu trước hừng đông, đó là một tòa Lâu Vọng Thai, độ cao gần như là nơi cao nhất trên ngọn núi tuyết này.

Bởi vì địa thế hiểm ác lại cao, nên gió thổi mạnh mẽ, không thích hợp ngắm thung lũng bên dưới.

Từ trên Lầu Vọng Thai từ cao cúi xuống, bình cảnh đẹp, thu hết vào mi mắt, liền ngay cả Xích Lung thành cũng nhìn thấy rất rõ ràng.

“ Linh nhi, chúng ta đến rồi.” Hắn nhẹ lay động vai của nàng , muốn nàng tỉnh lại.

Ngay lúc thấy nàng chỉ là hơi hơi mở đôi mắt, nhẹ nhàng chớp chớp, hắn trực tiếp đem nàng ôm xuống xe ngựa.

Ngọn gió lạnh buốt mạnh mẽ phất quá mặt của nàng , làm cho nàng không tự giác hướng chỗ ấm áp bên cạnh nàng dựa vào, thẳng đến khi nàng bị người thả xuống dưới, không thể không dùng chân đứng trên mặt đất , nàng mới không tình nguyện tỉnh lại.

Tiếp theo, một đạo ánh sáng chói mắt từ phía Đông xuất hiện dần dần xua tan đi bóng đêm, nàng dùng bàn tay nhỏ bé che ở trước mắt, mới chậm rãi thích ứng, rồi sau đó là tán thưởng.

“Oa, thật là đẹp! Là ánh bình minh đầu tiên của buổi rạng đông a!”Thấy một màn xinh đẹp này , nàng nháy mắt thanh tỉnh, ánh mắt cũng đang luyến tiếc rời đi.

Bầu trời từ u ám chuyển sang màu tro, từ màu tro chuyển dần sang màu lam, từ lam chuyển sang tím, sau đó chậm rãi chuyển sang hồng, dần dần sáng rực rỡ….

Mặt trời mọc từ phía đông chậm rãi dâng lên, chiếu sáng khắp mặt đất ……


Trước Sau