Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Thiên Tài Triệu Hồi Sư- Quyển .4 . Chương 125


Trước Sau

Thiên Tài Triệu Hồi Sư


Q.4 – Chương 125: Chương 47.1

edit: Mavis Clay

Beta: senna_lam

“Cái…. cái gì. . . . . Người nào chứ?” Khuôn mặt Hách Liên phu nhân trắng bệch, bàn tay đầy mồ hôi lạnh đặt lên mu bàn tay Vân Phong, nhưng lại không dám động đậy, chỉ sợ bàn tay đang đặt trên cổ kia giây tiếp theo có thể khiến cho nàng ta quy thiên.

“Buông nương ta ra!” Hách Liên Phù thấy Hách Liên phu nhân bị Vân Phong giữ chặt cổ, lập tức muốn nhào người tới, Vân Phong khinh thường hừ một tiếng, cánh tay khác nhẹ nhàng vung lên, toàn thân Hách Liên Phù lập tức bị đánh sang một bên, thân mình mềm oặt té xuống đất bất động, Hách Liên phu nhân nhìn thấy thế, khuôn mặt càng thêm trắng bệch, đôi môi không ngừng run rẩy, Vân Phong nhìn ánh mắt sợ hãi của nàng ta, khóe miệng khẽ nhếch, “Ngươi yên tâm, nàng ta chưa chết.”

Sự sợ hãi trong mắt Hách Liên phu nhân vẫn không hề thuyên giảm, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, ngón tay Vân Phong không dùng lực, chỉ nhẹ nhàng đặt trên cổ nàng ta, động mạch dưới cổ Hách Liên phu nhân điên cuồng nhảy lên, từng nhịp từng nhịp đập vào ngón tay Vân Phong, “Người kia là ai?” Vân Phong lại hỏi một câu, Hách Liên phu nhân cắn môi, giọng nói run rẩy mở miệng, “Ta… ta không biết ngươi đang nói.. nói cái gì cả.”

Vân Phong nhíu mày, nàng đã sớm biết sẽ không dễ tra ra như vậy, Hách liên gia đột nhiên quật khởi nhất định là có uẩn khúc, mà người đứng phía sau màn này cũng rất có tâm kế!”Không nói?” Vân Phong tà tà cười, ngón tay khẽ siết chặt, Hách Liên phu nhân lập tức há mồm ra, “Không nói sao?”

Hách Liên phu nhân tái mặt cố gắng hít thở, nhưng ngón tay Vân Phong như kẹp chặt lại khí quản của nàng ta, càng ngày càng siết chặt, mặt Hách Liên phu nhân mặt cũng dần dần đỏ lên, cơ thể liên tục giãy dụa, hai tay cố gắng bắt lấy cánh tay Vân Phong, nhưng lực đạo trên tay Vân Phong vẫn không giảm đi chút nào.

“Còn không chịu nói?” Vân Phong nhìn vẻ mặt sắp biến thành gan heo của Hách Liên phu nhân, Hách Liên phu nhân một mực cắn răng, thân thể run rẩy mạnh, con ngươi trong mắt như muốn lồi lên, Vân Phong khẽ thả lỏng ngón tay, Hách Liên phu nhân gào thét, “Ta không biết. . . . . . !”

“Cho dù có chết, cũng không nói?” Tay Vân Phong lại nắm mạnh hơn, Hách Liên phu nhân không hít thở được, sắc mặt đỏ gay, rất dễ thấy là đang vô cùng nghẹt thở, Vân Phong buông lỏng ngón tay, Hách Liên phu nhân từ cõi chết trở về, cố gắng hít lấy hít để từng ngụm khí, thân thể như bị điện giật không ngừng run rẩy, cả người đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt lúc hồng lúc trắng.

Ngón tay Vân Phong hoàn toàn buông ra, toàn thân Hách Liên phu nhân tê liệt ngã phịch xuống đất, ngay cả một chút sức lực cũng không có, Vân Phong chậm rãi ngồi lên ghế bên cạnh, “Hách Liên phu nhân, vậy ngươi không phiền nói kế hoạch của mình ra cho ta nghe thử xem, cũng tiện để ta giúp ngươi thực thi một chút, ngươi nói xem được không?”

Loading...

Cả người Hách Liên phu nhân càng run dữ dội, trong lòng không ngừng run sợ, vốn nghĩ thừa dịp Vân Phong không có ở đây thâu tóm mọi việc, không ngờ lại bị nàng quật ngược mũi dao trở lại, Hách Liên phu nhân trầm mặc ngồi bất động trên mặt đất, trong lòng như có trăm ngàn mối tơ vò, bắt đầu thấy có chút hối hận vì đã cố nối quan hệ với Vân gia, nếu như Hách Liên gia cứ như vậy mà sụp đổ, vậy thì bao nhiêu tâm huyết bấy lâu nay chẳng phải đổ sông đổ bể hết sao! Hơn nữa, người kia cũng sẽ không bỏ qua cho Hách liên gia! Răng nanh Hách Liên cắn chặt môi, cắn đến rách da mà vẫn không biết, Vân Phong lẳng lặng ngồi đó, thu hết vẻ mặt Hách Liên phu nhân vào trong mắt, khẳng định trong lòng càng chắc chắn, sau lưng Hách Liên gia có uẩn khúc.

“Hách Liên gia sẽ không bao giờ làm phiền Vân gia nữa.” Hách Liên phu nhân rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói của mình, run rẩy nói ra một câu, Vân Phong nhíu mày, mặt không đổi sắc tiếp tục nghe, “Hách Liên gia vọng tưởng leo lên Vân gia, là Hách Liên gia tự cao tự đại! Từ nay về sau, tuyệt đối không đánh chủ ý tới Vân gia nữa!”

Vân Phong cười ha ha, “Hách Liên phu nhân tự mình giác ngộ, thật không tồi, cũng đỡ cho ta phải tự mình ra tay.”

Cơ thể Hách Liên phu nhân lại run lên, nàng ta không nên si tâm vọng tưởng tới Vân gia, cũng may, cũng may. . . . . . cũng may Vân Phong không tự mình ra tay, Hách Liên phu nhân nhớ lại Tạp Lan hoàng thất đã biến mất khỏi Đông đại lục trước kia, không khỏi toát một trận mồ hôi lạnh, người này một tay diệt hết một thế hệ Hoàng thất, khiến cho nó hoàn toàn biến mất, nàng ta mà tiếp tục đi nước cờ này chắc chắn là muốn chết rồi.

“Ngày mai ta và tiểu Phù lập tức sẽ rời khỏi đây, sẽ không bao giờ đặt chân vào đây nữa, cũng không dám tới trêu chọc!” Lời nói của Hách Liên phu nhân làm ý cười trong mắt Vân Phong càng sâu, Vân Phong đứng lên, Hách Liên phu nhân liền co rúm người lại, cúi đầu không dám nhìn mặt Vân Phong, trước mặt chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi, trong lòng nàng ta lại sinh ra cảm giác sợ hãi như thế.

“Nếu đã như vậy thì ta cũng không làm phiền nữa.” Vân Phong chậm rãi đi tới bên cửa thì đột nhiên dừng lại, hơi thở Hách Liên phu nhân lập tức căng thẳng, “Hách Liên phu nhân, điều gì ta muốn biết thì ta nhất định sẽ biết.” Những lời này như một mũi tên đâm trực tiếp vào trái tim Hách Liên phu nhân, Hách Liên phu nhân chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, nàng ta phải lập tức lên đường, phải lập tức trở về, phải nói ngay cho người kia biết, Hách Liên gia vất vả lắm mới quật khởi được, không thể chỉ vì vậy mà thất bại trong gang


Trước Sau