Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Thiên Tài Triệu Hồi Sư- Quyển .4 . Chương 130


Trước Sau

Thiên Tài Triệu Hồi Sư


Q.4 – Chương 130: Chương 49.2

Edit: Mavis Clay

Beta: senna_lam

“Chờ đã!” A Kim thấy nàng định đi, lập tức lên tiếng, “Tiểu nha đầu, hắn đang ở đâu vậy?” A Kim kiên nhẫn hỏi lại thêm lần nữa, Vân Phong mở miệng, “Người kia một tay dựng lên Hách Liên gia, ẩn trong cơ thể Hách Liên gia chủ, thành Hoa Liên.”

Ánh mắt A Kim chợt lóe, “Chết tiệt, trốn trong cơ thể nhân loại!”

“Lần trước ta tới giao thủ với hắn, hắn đã trốn thoát.” Vân Phong nhàn nhạt nói xong, quay đầu lại, nhìn về phía lão giả tang thương, “Nhục Cầu khi nào mới tỉnh?”

Lão giả sững sờ, mặt mũi Vân Phong tối sầm, “Rốt cuộc khi nào mới tỉnh?”

“Lúc đầu chỉ khiến nó ngủ say, là do cảm thấy nó khác với ma thú thông thường, ta e sợ sẽ xảy ra biến cố, mấy ngày sau có thể sẽ tỉnh lại.” Lời lão giả khiến Vân Phong an tâm phần nào, Nhục Cầu không có gì đáng ngại là tốt rồi.

“Cáo từ.” Vân Phong xoay người tính rời đi, lão giả khẽ nhăn mày, “Nha đầu, Nhục Cầu là tên của nó?”

Bước chân Vân Phong thoáng ngừng lại, “Không, tên Nhục Cầu đó, chẳng qua là do ta thuận miệng gọi thôi.”

“Có thể nói cho ta biết tên của nó được không?” Lão giả tò mò hỏi một câu, A Kim giương mắt xẹt qua lão giả, lão già này hôm nay bị gì rồi, sao lại hỏi nhiều như vậy? Cái con ma thú mập tròn như trái banh đó có gì đặc biệt sao?

Vân Phong hơi suy tư, “Tà, tên của nó là Tà.” Thân ảnh chợt lóe, Vân Phong đã biến mất trong không gian, hoàn toàn không hề nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của lão giả tang thương khi nghe thấy cái tên này, còn có A Kim, cánh tay đang chống cằm đột nhiên trượt đi, suýt nữa ngã nhào xuống đất.

“Lão đầu!” A Kim gầm nhẹ một tiếng, vẻ mặt căng thẳng, lão giả tang thương cau mày đứng đó, đôi mắt sắc bén cuồn cuộn cảm xúc, “Đó không phải chỉ là truyền thuyết thôi sao? Sao có thể tồn tại được chứ?” A Kim hầm hè, lão giả tang thương im lặng hồi lâu, cuối cùng quét mắt về phía A Kim một cái.

“Không phải là không có, chỉ là đã lưu truyền quá lâu, khiến mọi người không thể tin nổi mà thôi.”

Loading...

Hô hấp A Kim đột nhiên căng thẳng, đôi đồng tử vàng co rút mạnh!”Nếu như là thật, thì tại sao hình thái của nó lại, lại. . . . . . !” A Kim đột nhiên nhớ tới hàm răng sắc bén của Nhục Cầu cắm vào người hắn, cả người run lên bần bật!

“A Kim, người ngươi muốn tìm đã chạy thoát, ngươi nên trở về rồi.” Tầm mắt lão giả nhìn xa xăm, không rõ là đang nghĩ gì, A Kim vẫn còn đang khiếp sợ lập tức hồi hồn, “Vậy còn ngươi?”

Lão giả cười ha ha, “Hiện tại tạm thời ta vẫn chưa về được, chẳng qua ta nhắc nhở ngươi, rốt cuộc có phải là nó hay không, vẫn chưa thể kết luận được.”

A Kim sững sờ, “Dù là ngươi. . . . . . cũng không nhìn ra?”

Đôi mắt sắc bén của lão giả xẹt qua một ánh tinh quang, nở nụ cười ý vị thâm trường*, “Có một số chuyện, ngay cả ta cũng nhìn không ra, nếu quả thật là nó, đương nhiên là ta không thể nhìn thấu được.”

*thâm sâu

Mắt A Kim hơi trầm xuống, “Ta biết rồi.” Đang tính xoay người ra ngoài thì âm thanh của lão giả lại vang lên, “Không ghé Long tộc chào hỏi một chút à?”

A Kim vô cùng phiền não gầm nhẹ, “Ai lại muốn đi tới thăm hỏi cái bọn Long tộc chết bầm đó, nghĩ tới thôi đã cảm thấy phiền!” Lão giả không lên tiếng nữa, một vệt kim quang đột nhiên bao lấy cơ thể A Kim, lão giả vung tay lên, trong không gian xuất hiện một vết nứt, vệt sáng vàng bay vào trong khe, có thể lờ mờ thấy được một đôi cánh vàng óng, sau đó hoàn toàn biến mất.

Trên đường Vân Phong ra


Trước Sau