Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Thiên Tài Triệu Hồi Sư- Quyển .4 . Chương 87


Trước Sau

Thiên Tài Triệu Hồi Sư


Q.4 – Chương 87: Chương 32.2

Vân Phong không nói gì, chỉ cú thật mạnh lên đầu Tiểu Hoả, có lẽ vấn đề nàng mới hỏi lúc nãy đã chạm phải chỗ thương tâm của Lam Dực, cuối cùng thì người có tính cách hiền lành hoà nhã như hắn đã làm ra chuyện gì để trở thành một kẻ phản bội? Vân Phong có chút hối hận vì bản thân mình không biết, nếu nàng biết thì đã không hỏi như vậy.

“Cho tới bây giờ ta vẫn chưa từng hối hận, cho dù có biết vì thế mà hắn mới bị khắc ấn ký lên người, ta cũng sẽ chọn hắn.” Một câu nói của Vân Phong đã khiến đáy lòng của Tiểu Hoả trở nên nhẹ nhõm, triệu hồi sư khế ước với ma thú là để tăng thực lực của chính mình, không phải là để tìm thêm phiền phức, nếu khế ước phải một ma thú mang đến phiền phức cho mình, trừ khi là huyễn thú, nếu không chắc chắn sẽ không có một triệu hồi sư nào đồng ý.

“Chủ nhân đúng là chủ nhân.” Tiểu Hoả có chút cảm khái nói một câu. Vân Phong sờ đầu Tiểu Hoả: “Từ trước tới nay ta vẫn là ta, đừng áp dụng chút lý luận sáo rỗng này lên người ta.”

Tai Tiểu Hoả hơi động, Vân Phong cười ha ha, đi về phía Yêu Yêu: “Đi thôi, chúng ta nên đi tìm hai tên thích dây vào phiền phức đó rồi.” Tiểu Hoả gật đầu đi cạnh Vân Phong, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn không trung, một bóng đen lướt qua nơi chân trời, lão huynh, ngươi lo lắng quá nhiều rồi, sao chủ nhân của chúng ta có thể giống với người khác được chứ?

Từ đó về sau Vân Phong cũng không hỏi Lam Dực về vấn đề khắc văn đó nữa, dường như tâm tình nặng nề của Lam Dực cũng dần trở nên tốt đẹp hơn, trở lại như trước đây, phải nói là từ đầu đến cuối Lam Dực cũng không khác trước là mấy, chẳng qua Vân Phong đã đoán được hắn đang cố gắng kìm chế cảm xúc của mình.

Đối tượng huấn luyện của Vân Lạc Trần đổi từ Tiểu Hoả sang Lam Dực, việc này đã để hắn phải chịu rất nhiều đau khổ, trong một tháng hắn đã dần quen với Tiểu Hoả, đột nhiên đổi đối thủ khiến hắn không thể thích nghi được, nhất là nam nhân có hai cánh sau lưng này, lúc này cũng khiến Vân Lạc Trần tò mò không biết chân thân của hắn là gì.

Tộc Sư Ưng luôn lấy tốc độ làm niềm tự hào, phong nguyên tố đặt trên người bọn chúng mới có thể phát huy được tốc độ hoàn mỹ nhất, lúc Vân Lạc Trần đối chiến với Lam Dực thì không khác gì kẻ ngốc, chỉ có thể đứng sững ở nơi đó, hoàn toàn không thấy được quỹ đạo chuyển động của Lam Dực, cứ để mặc cho Lam Dực công kích mình. Vốn dĩ Vân Lạc Trần còn cho rằng mình đã tập luyện thành công, nhưng khi đối chiến với Lam Dực, hắn lại phát giác dường như bản thân mình đã trở lại điểm ban đầu, vẫn là một Vân Lạc Trần không có gì nổi trội!

Điều này đã đả kích Vân Lạc Trần không ít, nhưng đó cũng là mục đích của Vân Phong, nàng phải khiến Vân Lạc Trần biết nơi nào cũng có đả kích, đối thủ ở khắp nơi, truy đuổi mình đến mức không thể nghỉ chân, không khi nào được phép dừng lại. Lúc ngươi cho rằng mình rất tốt, chỉ có trải qua một lần bị đả kích mới có thể hiểu được, thế giới này rộng lớn đến đâu, còn bản thân mình lại nhỏ bé đến mức nào.

Lam Dực giống hệt như lời Vân Phong nói, không hề khách sáo với Vân Lạc Trần, một tháng kế tiếp trong đợt tập huấn của Vân Lạc Trần càng thêm chật vật hơn, mỗi ngày phải hao hết thể lực để tránh thoát công kích của Lam Dực, vết thương vụn vặt trên người càng nhiều, cũng càng thêm mỏi mệt, đôi khi chỉ vừa mới đối chiến xong là đã khuỵu xuống vì kiệt sức, thậm chí còn ngủ ngay lập tức.

Tất nhiên người Vân gia cũng đã thấy được sự vất vả của Vân Lạc Trần, Vân Thiên Phàm cũng rất đau lòng, nhưng ông thấy được sự tiến bộ của Vân Lạc Trần, ánh mắt ngày càng sắc bén, thực lực cũng tăng trưởng đầy vững vàng, hoàn toàn là một sự thay đổi to lớn so với Vân Lạc Trần lúc trước! Dù Vân Thiên Phàm có đau lòng cho nhi tử của mình đến đâu, ông vẫn cảm thấy rất tự hào.

Loading...

Cứ như vậy, hai tháng tập huấn dày đặc đã kết thúc, Vân Lạc Trần đã có thể nắm được quỹ đạo chuyển động của Lam Dực, lần đầu tiên khi đòn công kích của hắn có thể chạm vào trên người Lam Dực, Vân Phong cũng cười, tuy bố, lần tập huấn này đã kết thúc, nàng biết, Vân Lạc Trần đã chuẩn bị tốt rồi.

Lúc Vân Lạc Trần nghe Vân Phong nói đợt tập huấn đã kết thúc, hắn vẫn cảm thấy có chút khó tin, hắn còn cho rằng mình sẽ phải trải qua việc gì gian khổ hơn, hoặc là sẽ có thêm một ma thú nào đó xuất hiện đánh với hắn cũng không chừng, nhưng Vân Phong chỉ cười, nói vô cùng rõ ràng: “Tập huấn đặc biệt đã kết thúc rồi.”

Hai tháng với cường độ tập luyện dày đặc, hơn nữa còn với sự ảnh hưởng của dược tề nặn cốt cấp thấp, thực lực của Vân Lạc Trần từ ngũ cấp tăng tới thất câp, dưới hàng loạt kinh nghiệm chiến đấu đã được tích luỹ, thực lực của hắn đã tăng lên trong thời gian ngắn, că cơ ổn định cũng không hề có chút bấp bênh nào, điều này cũng khiến thực lực của Vân Lạc Trần càng thêm vững vàng hơn.

Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi tăng đến hai cấp, bỗng chốc rải bước lên bậc thềm của giai đoạn cao cấp, không thể nghi ngờ khi nói chuyện này đã khiến Vân Lạc Trần vô cùng vui mừng, nếu chỉ dựa theo tốc độ tu luyện của hắn thì đoán chừng cho dù có ba hay năm năm cũng không thể làm được. Khi những người khác của Vân gia biết đợt tập huấn của Vân Lạc Trần đã kết thúc thì cũng có chút giật mình, nhất là Vân Thiên Phàm, ông cho rằng hai tháng chỉ đủ để Vân Lạc Trần đột phá lên đến đỉnh của ngũ cấp mà thôi, nhiều nhất là tới lục cấp, lại không ngờ hắn lại bước chân vào tới thất cấp như vậy!

Tất cả mọi người của Vân gia đều vô cùng vui mừng, đạt đến thất cấp chỉ trong khoảng thời gian ngắn, tốc độc ấy đúng là làm người ta kinh ngạc.

Vân Phong cũng cảm thấy vui mừng thay cho Vân Lạc Trần, dược tề nặn cốt cấp thấp chỉ có thể giúp hắn một phần nhỏ, có thể tăng đến thất cấp chính là nhờ sự nỗ lực và công lao của hắn, quả nhiên hắn không làm cho người ta thất vọng, mà Vân Phong cũng định làm một việc, cho Vân Lạc Trần một sự bất ngờ.

Lúc một thanh trường kiếm cửu khổng cửu tinh được đưa tới trước mặt Vân Lạc Trần, mấy vị trưởng bối của Vân gia đều trừng mắt!

“Vân Phong, thứ này không khỏi…” Vân Thiên Phàm không hề suy nghĩ mà trả lại đồ cho Vân Phong ngay lập tức, Vân Phong cười, giao lại vũ khí vào tay Vân Lạc Trần, cố nhét vào tay hắn khiến vị thiếu niên này phải trợn mắt há mồm.

“Vũ khí cửu khổng cửu tinh, nhất định phí chế


Trước Sau