Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên-Chương 549


Trước Sau

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên


Tác giả: Tầm Hương Sư


Chương 549: Kiều Thê Ấu Tử. (2)

Thượng Quan Uyển Nhi từ trong tay vú em tiếp lấy một nữ hài tới, nhẹ chân nhẹ tay đưa tới trước mặt Tần Tiêu, nói:

– Ta không có vận khí tốt a, lại sinh con gái, lão công cũng đừng không thích!

– Đâu có đâu có, ta khẳng định ưa thích!

Tần Tiêu quản khỉ gió ở đây có bao nhiêu người, hắn đi tới hôn lên mặt của Thượng Quan Uyển Nhi một cái, sau đó lập tức ôm lấy Tần Tuyền Nguyệt tới. Tiểu nữ oa chỉ mới bảy tám tháng, lúc này đang còn ngủ. Cái miệng hồng hồng cong lên, mi tâm còn vẽ một đóa hoa nhỏ, lớn lên cực giống Thượng Quan Uyển Nhi. Gương mặt phấn nộn nhỏ nhắn, còn có thể nhìn thấy tơ máu hồng, làn da vô cùng mịn màng. Tần Tiêu cẩn thận từng li từng tí đưa miệng tới hôn một cái, trong nội tâm cũng vui vẻ lên!

Tay trái con gái, tay phải con trai, bên cạnh có kiều thê đang đứng, Tần Tiêu cảm giác mình quá hạnh phúc rồi! Đem con trai con gái ôm hồi lâu không buông ra.

Thẳng tới khi cánh tay ướt ướt mới phát hiện đầu to tiểu tử kia đang tiểu lên cánh tay của Tần Tiêu. Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách ôm con gái lại, giao cho vú em sau đó đổi tả cho chúng. Tần Tiêu cười ha ha:

– Nhờ phúc của con trai, hôm nay ai chơi mạt chược với ta cũng phải cẩn thận! Ta rất có nghề đấy.

Lý Long Cơ chờ Tần Tiêu mừng rỡ đủ, mới thỉnh hắn và Uyển Nhi ngồi xuống, phân phó bọn hạ nhân dâng trà.

Thái Tử Phi cũng mang theo hài tử Lý Long Cơ lui xuống. Lý Long Cơ cười hì hì nói ra:

– Đại ca, chị dâu, hôm nay cao hứng như vậy. Không bằng chúng ta thương lượng công việc nhé?

– Ân, nói đi, chuyện gì?

Tần Tiêu uống một ngụm trà, còn đang chìm trong vui vẻ.

– Là chuyện hứa thân a!

Lý Long Cơ cười nói:

– Con của ta Lý Tự Trực và con gái Tần Tuyền Nguyệt của ngươi. Thật tốt nha!

Tần Tiêu suýt nữa phun nước trà ra.

– Có quá khoa trương hay không a? Bọn nó mới mấy tháng à!

– Có cái gì kỳ quái, không phải chỉ phúc vi hôn sao?

Lý Long Cơ cười nói:

– Có cái gì không tốt chứ! Chị dâu ngươi cứ nói đi?

Thượng Quan Uyển Nhi mỉm cười nói:

– Tốt thì tốt, ta không có ý kiến gì. Nhưng mà còn phải chờ lão công quyết định.

Tần Tiêu nghiêng nghiêng mắt nhìn Lý Long Cơ vài lần, có chút thản nhiên nói ra:

– Tại sao ngươi không sinh con gái đi? Tương lai toàn bộ gả cho đầu to của ta mới tốt.

Trong lòng Tần Tiêu tinh tường, hiện tại ‘hứa hôn’ không thể nói tùy tiện được.

Đường luật có nói rõ ràng, chỉ phúc vi hôn cũng không dễ dàng hối hôn, nếu không sẽ bị phạt nặng. Hơn nữa Đường luật cũng có phương diện quá phận, nhà gái hủy hôn sẽ chịu phát, nhà trai hủy hôn đánh rắm cũng không có. Nam nữ bất bình đẳng nha. Không có biện pháp.

Lý Long Cơ cười hắc hắc:

– Ta không phải cố gắng mỗi ngày sao! Nhưng mà chỉ sinh trai không có gái. Lại không thể thúc ta mau lên được, đáp ứng hay không đáp ứng. Dù sao chị dâu cũng ở đây, có gì không nói được?

– Ách ta là người tôn trọng yêu đương tự do, hôn nhân tự chủ.

Tần Tiêu quái cười rộ lên:

– Mới có bao lớn mà đã quyết định chung thân cả đời cho đứa trẻ, đối với bọn chúng không công bằng a! Không bằng chờ thêm vài năm rồi nói sau, tốt xấu gì cũng cho chúng quen biết nhau đã. Vạn nhất lớn lên tính tình không hợp thì người làm cha như chúng ta cũng phiền lòng. Thái tử, ta và ngươi cũng không dễ nhìn nhau đâu.

– Bà mẹ nó! Lý luận thật nhiều!

Lý Long Cơ nghe Tần Tiêu nói vậy thì căm phẫn kêu lên:

– Được rồi được rồi. Ta nghe theo ngươi, vậy đợi thêm vài năm đã, ngươi quay về Giang Nam đón người, tại sao lưu manh chạy tới đây một mình.

Tần Tiêu kéo tay Thượng Quan Uyển Nhi, cười nói ra:

– Uyển Nhi hiểu tâm ta nhất, ta cũng hiểu rõ nàng, muốn gặp hài tử thì tự mình đi tới. Tiên nhi sao. Ta thật vất vả mang tới Trường An. Hiện tại cùng Mặc Y đang ở trong khách sạn.

– Khách sạn? Vậy mà ngươi cũng nghĩ ra.

Loading...

Lý Long Cơ nhảy dựng lên:

– Người tới, người tới! Đem mấy tên ngu xuẩn Tương Tác Giám giam lại. Nói là Đại Đô Đốc quay về kinh, không ngờ còn che kín cánh cửa Tần phủ, chẳng phải đang tìm chết sao? Đại ca, tòa nhà của ngươi mấy ngày trước đã xây xong rồi Uyển Nhi ngại quạnh quẽ vẫn mang theo đầu to và nữu nữu ở lại đông cung. Lô Đại Hải đám người kia quá ngu xuẩn, rõ ràng không phái người đi tới cửa Trường An tiếp đón đại ca, đúng là đáng ăn đòn mà!

Hai tiểu thái giám bối rối từ trong chạy ra ngoài. Xem ra đám người Tương Tác Giám hôm nay bị thóa mạ một hồi.

– Xem như xong!

Tần Tiêu kéo tay Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy:

– Ta xin lỗi không tiếp được, về nhà mới đã.

– Không vội không vội.

Lý Long Cơ kéo Tần Tiêu:

– Trong phủ của ngươi tất cả đồ đạt vẫn chưa chuẩn bị xong buổi tối tới đông cung của ta, ta thiết yến mời các ngươi dùng cơm tẩy trần, nhớ rõ, không được không tới đấy! Ta còn có chuyện thương lượng với ngươi.

Trên mặt Lý Long Cơ, nhìn qua Tần Tiêu cười gian quen thuộc, Tần Tiêu cảnh giác nói ra:

– Ngươi phải làm gì?

– Không có gì, hắc!

Lý Long Cơ cười nói:

– Đông cung của ta bên này có văn chức Trương Cửu Linh, lập tức có Diêu Sùng, Tống Cảnh đảm đương tả hữu thứ tử. Nhưng mà thiếu võ quan nha.

– Diêu Sùng cũng tới?

– Đúng nha, có cái gì không đúng sao? Vừa mới triệu hồi tới đây, hãy nghe ta nói hết.

Lý Long Cơ nói:

– Con của Hoàn Ngạn Phạm là Hoàn Tử Đan là nhân tài nha, ta thích cực kỳ. Trước đó không lâu ta bảo phụ hoàng sửa sai giải tội, ban thưởng cho hắn bách hộ thực ấp. Người này ta muốn lưu lại trong đông cung…

– Ngươi không phải chứ, vẫn muốn đào vách tường sao?

Tần Tiêu phiền muộn kêu lên:

– Hoàn Tử Đan không thể so với Quách Tử Nghi, còn là ngọc thô chưa mài giũa, không nên thân. Chỉ là trời sinh thần lực thì bỏ đi, học một ít công phu da lông, không có đánh giặc chưa mang binh, cái gì cũng không hiểu. Hiện tại vẫn không thể giao cho ngươi, chờ ta dạy dỗ tốt thì nói sau.

– Ở đâu, ta lại thấy tốt! Cung mã võ nghệ đều tuyệt đối là nhất lưu!

Lý Long Cơ liên tục tranh luận:

– Ngươi cũng đừng che giấu, cho ta đi!

– Cũng được ah!

Tần Tiêu thập phần hào phóng nói ra:

– Trừ phi ngươi đem Quách Tử Nghi trả lại cho ta. Hai đồ đệ không tới mức bị ngươi thu cả nha!

Lý Long Cơ căm giận bĩu môi một cái:

– Tính tính toán toán, ta không hỏi quỷ hẹp hòi như ngươi nữa. Muốn ta trả lại Quách Tử Nghi cho ngươi, ngươi cho rằng ta kẻ đần nha? Ha ha!

Tần Tiêu khinh thường nhìn hắn một cái.

– Gian nhân!

Lý Long Cơ vỗ tay một cái:

– Người tới, chuẩn bị xe, tiễn Đại Đô Đốc cùng phu nhân hồi phủ.

Tần Tiêu từ trong tay vú em tiếp đầu to và nữu nữu lại, Thượng Quan Uyển Nhi mang theo cái mũ che, mười phần đoan trang đoan chính. Lý Long Cơ tự mình tiễn đoàn người ra đông cung, lên xe ngựa, nhìn Tần Tiêu nói ra:

– Ta còn có một ít chuyện phải xử lý, sẽ không tiễn các ngươi. Ngày mai phát thiếp mời tới, bảo các đồng liêu đi tới thăm nhà mới của Đại Đô Đốc.

– Đừng, ngàn vạn đừng!


Trước Sau