Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên-Chương 631


Trước Sau

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên


Tác giả: Tầm Hương Sư


Chương 631: Hoàng Đế Trang Bức Giải Quyết Dứt Khoát

Quả nhiên là tiếng nổ. Cả triều thần công đều biết rõ hoàng đế muốn lưu Tần Tiêu, không quan tâm tự tát mình ủng hộ Tiết Nột.

Thái Bình công chúa dù cuồng vọng càn quấy cũng không dám nhảy ra y kiến.

Trong lòng Lý Đán cũng biệt khuất, vì vậy tự tìm lối thoát nói ra:

– Công đạo tự tại nhân tâm, thị phi đều có kết luận. Trẫm cũng có thời điểm phạm sai lầm, cổ nhân nói biết sai có thể thay đổi, đây là việc thiện lớn! Trẫm cũng sẽ không vì tình cảm bản thân mà lầm quân quốc đại sự, bị người ta mắng là hôn quân vô năng. Chuyện hôm nay như vậy đi! Tiêu Chí Trung nên hạ chỉ theo ý trẫm, Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn, việc này còn cần ngươi kiệt lực điều phối, không thể lười biến!

Tiêu Chí Trung cùng Quách Nguyên Chấn đi ra quỳ xuống nói:

– Vi thần lĩnh chỉ!

Một thùng thuốc súng cũng dập tắt, rốt cục cũng dừng lại. Tất cả mọi người đề nghĩ tới một vấn đề: Thái Bình công chúa đã triệt để vạch mặt với Tần Tiêu. Mà Tần Tiêu cũng hết sức rõ ràng đứng về phía thái tử. Mặc kệ hoàng đế Lý Đán che dấu cỡ nào, vãn hồi cỡ nào thì đã là sự thật.

Thái Bình công chúa cảm giác lúc này đứng lại trong triều chỉ thêm nhục. Nàng không còn muốn ngây ngốc nữa, vì vậy đi ra nói:

– Bệ hạ, thân thể thần muội không khỏe, muốn ra sớm!

Lý Đán thoáng gật đầu:

– Chuẩn tấu. Trấn quốc công chúa cũng nên chú ý thân thể nhiều, vì nước vất vả đúng là vất vả!

– Đa tạ bệ hạ, thần muội cáo lui!

Thái Bình công chúa nói xong chậm rãi lui ra, đi qua người của Tần Tiêu thì trong mắt có hàn quang và sát cơ bắn ra ngoài.

Tần Tiêu rõ ràng nhìn ra, Thái Bình công chúa đã động sát cơ với mình.

Thái Bình công chúa lùi vài bước và xoay người, phẩy tay áo một cái kéo váy dài đi ra ngoài.

Cơ hồ tất cả mọi người đồng thời thở dài một hơi!

Nghe được thập phần rõ ràng.

Lý Đán cũng thở dài một hơi, miễn cưỡng tiếp tục nói:

– Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ, tướng bên thua tổn hao nhiều uy. Nhưng chủ soái bị bắt, phó tướng bình yên quay về, chuyện này chư vị ái khanh cho rằng nên xử trí thế nào?

Đậu Hoài Trinh thân là người chấp chưởng hình phạt, lúc này hắn có quyền phát biểu nhất. Thái Bình công chúa không ở đây, hắn cũng muốn nghiêm khắc quán triệt chủ ý của mình, liên tục nói:

– Bệ hạ, tội binh bại không thể tha thứ. Huống hồ hai người không quan tâm chủ soái chết sống ma quay về, càng là trọng tội trong quân. Thần theo quân luật nên chém hai người, tru di tam tộc.

– Bệ hạ!

Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn nhảy ra, không ngớt nói:

– Vi thần lại cho rằng hai người vô tội, đại tướng quân Lý Giai Lạc còn phải ca ngợi.

– Ah?

Lý Đán có chút nghi ngờ:

– Chỉ giáo cho?

Quách Nguyên Chấn nói:

– Vi thần điều tra từ trong miệng binh sĩ bại trận quay về. Trước U Châu Đại Đô Đốc Tôn Kiệm chỉ vì cái trước mắt, tùy tiện xâm nhập lãnh thổ Hề. Hắn không để ý lời của Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ khuyên can, phân đại quân thành ba đường, dưới tình huống không rõ địa lý mà dám phân binh.

– Trận chiến mở màn đại bại, Tôn Kiệm không dám cầu cứu Lâm Châu, bảo thủ cố thủ tại tuyệt địa Hình sơn. Hề tộc đại thủ lĩnh bắt Tôn Kiệm, đây mới là làm nhục quốc uy, đây không phải là tội của Lý Giai Lạc. Chuyện đại quân xâm nhập lãnh thổ của Hề. Đổ lên người phó tướng Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ là không phục. Lý Đại Phụ đã thu hết vàng bạc, gấm vóc trong quân.

– Thời điểm quay về Tôn Kiệm chỉ lo trốn chạy để khỏi chết. Đường quân đại loạn. Lý Đại Phụ lúc này mới thừa cơ truy kích, cơ hồ toàn diệt tả kiêu vệ cũng bắt giữ Tôn Kiệm. Đại tướng quân Lý Giai Lạc dẫn đầu đội ngũ anh dũng chém giết đẫm máu muốn cứu Đại Đô Đốc Tôn Kiệm, không ngờ lực có mà tâm không còn, cuối cùng không thành, vẻn vẹn cứu được tướng quân Chu Dĩ Đễ. Nhị tướng quay về U Châu. Xấu hổ không dám nhìn ai, vì vậy bảo thuộc hạ tự trói mang về Trường An.

Loading...

Trong lòng Tần Tiêu bội phục: chiếu nói như vậy, Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ chính là tướng quân tốt! Đáng hận Tôn Kiệm thùng cơm, ngu ngốc, mất mặt. . .

Đậu Hoài Trinh nghe những lời này cười rộ lên:

– Quách đại nhân nói có đạo lý rõ ràng, giống như tận mắt nhìn thấy vậy. Hẳn là lúc ấy ngươi cũng ở trên chiến trường?

Quách Nguyên Chấn không nhanh không chậm mỉa mai:

– Nguyên Chấn lúc ấy tuy không ở chiến trường. Nhưng những lý chuyện này là do Nguyên Chấn ta điều tra có được, mới dám nói ở trogn triều. Còn tốt hơn kẻ khác, không hề chứng cớ ngậm máu phun người. Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ dưới tình huống chủ tướng bị nhục, còn có thể phản kích không mất khí tiết, quả thực là mẫu mực! Đậu đại nhân, ngươi chưa từng ra chiến trường, cũng không có man binh bao giờ, loại chuyện này ngươi không cách nào hiểu được!

– Ngươi, ngươi! Ngươi khinh người quá đáng!

Đậu Hoài Trinh tức giận tím mặt, hận không thể xông lên cắn Quách Nguyên Chấn một cái. Nhưng thấy hắn đứng thẳng ở đó, khí thế không cho xâm phạm, lại vô khế khả thi.

Lý Đán tức giận, rõ ràng là ở trong triều mà nhao nhao như vậy, hoáng đế như ta bài trí sao? Vỗ long ỷ:

– Tạo phản sao? Trên triều đình mắng chửi như lưu manh trên phố, quả thực không ra thể thống gì!

Đậu Hoài Trinh cùng Quách Nguyên Chấn lập tức ỉu xìu, cuống quít quỳ gối xuống:

– Vi thần biết tội, thỉnh bệ hạ bớt giận!

Trong lòng Tần Tiêu buồn cười: các ngươi là đồ ngu, hoàng đế ăn không chọc thái tử cùng Thái Bình công chúa, chẳng lẽ sợ hai tên các ngươi sao? Thật sự là tìm đánh ah!

Lý Đán tức giận nhìn hai người, cố nén nộ khí, không ngớt nói:

– Đã có nguyên nhân thì giao cho Ngự Sử đài thẩm tra xử lí. Lư Hoài Thận, chuyện này giao cho ngươi.

Ngự sử đại phu Lư Hoài Thận đi ra quỳ gối:

– Vi thần lĩnh chỉ!

Tần Tiêu âm thầm đắc ý: giao cho Lư Hoài Thận? Vậy thì tốt! Hắc hắc, nếu như Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ quả nhiên là trung lương, vậy có thể dùng, ta không ngại thi viện thủ cứu bọn họ một lần. Trước mắt đã đối đich với Thái Bình công chúa, bên người nhiều người sẽ có phân lượng. Các ngươi trăm phương ngàn kế muốn giết người, ta sẽ đi cứu người, Thái Bình công chúa, muốn ăn ta dường như không dễ dàng! Thấy không, hoàng đế cùng thái tử không đồng ý đấy.

Chuyện đã nói xong, Lý Đán vung tay lên:

– Bãi triều!

Sau đó đi vào trong ngự thư phòng.

Văn võ bá quan theo thứ tự rời đi, không dám ngư ngày xưa nghị luận với nhau, nhao nhao xám xịt mà đi.

Tần Tiêu thở dài sờ trán, mồ hôi lạnh đầm đìa a. Hôm nay là chiến tranh không khói thuốc, đúng là đánh thảm thiết nha! Nếu không có Lý Long Cơ cuối cùng giống như lưu manh vô lại ném quả bom, Quách Nguyên Chấn cùng ra tuyệt chiêu, sợ là là bại trong tay Thái Bình công chúa.

Tần Tiêu suy nghĩ đi về phía trước, chuẩn bị đi Hoàng Thành Ngự Suất Ti. Sau lưng truyền ra tiếng gọi:

– Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu nhìn lại, cười nói:

– Lý Tự Nghiệp!

– A, ha ha!

Lý Tự Nghiệp cười ngây ngô:

– đi tạm biệt Đại Đô Đốc. Đến mai thì ta mang theo tả uy vệ đi U Châu. Cũng không biết năm nào tháng nào chúng ta mới gặp lại nha!


Trước Sau