Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên-Chương 815


Trước Sau

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên


Tác giả: Tầm Hương Sư


Chương 815: Nguy Cấp! Nguy Cấp! (1)

– Trước mắt khu vực đông bắc việc phòng ngự quân sự Đại Đường có thể nói là chặt chẽ cẩn thận như tường đồng vách sắt. Một bên có việc thì nơi khác cũng có thể gấp rút tiếp viện, hỗ trợ lẫn nhau. Các ngươi nói có phải ta hỗn càng lâu thì lá gan càng nhỏ rồi sao?

– Nhát gan một chút vẫn tốt hơn tự cao tự đại không có băn khoăn.

Kim Lương Phượng nói:

– Đang sống yên ổn thì nghĩ tới những ngày gian nguy thôi. Nhưng trước mắt thoạt nhìn ngay cả người Khiết Đan cũng im hơi lặng tiếng, hình như là có chút đặc biệt. Thủ lĩnh Khiết Đan Lý Thất Hoạt bị bắt sống đến Trường An, xử lý hắn như thế nào người trong triều vẫn tranh luận không ngớt. Có người chủ trương giết chết, có chủ trương giam lỏng, có người thậm chí còn muốn thả hắn, luôn kéo dài không có kết quả. Trong người Khiết Đan còn đề cử thân đệ của Lý Thất Hoạt là Lý Thiệu Cố làm đại thủ lĩnh, là thân thúc của Lý Vi Ấn. Người này chúng ta hoàn toàn không hiểu biết, Lý Vi Ấn cũng không nói nhiều, chỉ nói là ngày trước hắn cũng không quá nổi bật.

Tần Tiêu khẽ cau mày nói:

– Sau trận đại thắng Liêu Đông, từ Đại Đường đến Đột Quyết, Hề tộc, Khiết Đan đều xảy ra biến hóa rất lớn. Chiến cuộc trước mắt thật sự vô cùng phức tạp. Đại Đường còn đang do dự, càng không nói tới Đột Quyết cùng Khiết Đan. Theo ta phỏng chừng, ý kiến nội bộ của họ cũng không thống nhất, cho nên không nhìn thấy có hành động gì. Mà chúng ta thì luôn phải cảnh giác cẩn thận, thời khắc phòng bị bọn hắn đột kích bất ngờ, thật sự có chút bị động. Tựa như thần kinh của một người luôn vô cùng căng thẳng, không hề có chút thoải mái. Nhưng sự yên tĩnh trước mắt chẳng khác gì chuẩn bị cho một cơn bão táp, không hề có chút tiếng gió nào. Hết thảy thoạt nhìn có vẻ hòa binh lại an tường…nhưng chính là lúc trong lòng ta hoàn toàn bất an vô cùng.

Kim Lương Phượng thuận miệng nói:

– Phải, nếu dứt khoát buông tay làm một trận, so với bây giờ càng thêm thoải mái.

Tần Tiêu quay đầu nhìn hắn:

– Ngươi nói nếu chúng ta chủ động phóng ra, sẽ có hậu quả gì không?

Kim Lương Phượng thoáng sững sờ:

– Phóng ra thế nào? Khiết Đan sao? Rút dây động rừng, ngươi công kích Khiết Đan, các nơi sẽ lập tức có động tác, cân bằng bị đánh phá, chúng ta trong nháy mắt sẽ trở thành mục tiêu công kích.

Tần Tiêu rầu rĩ ậm ừ vài tiếng, không nói gì. Kim Lương Phượng nói đúng, trước mắt đang ở trong trạng thái hòa bình cất giấu nguy cơ. Ai động thủ trước đánh vỡ cân bằng thì ai biến thành tiêu điểm bị mọi người công kích. Cường hãn như Đại Đường, như Liêu Đông quân cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ. Hơn nữa hiện tại Liêu Đông quân không giống như lúc còn ở U Châu, lúc ấy toàn bộ tập trung một chỗ, nắm thành một nắm tay, muốn đánh nơi nào thì đánh nơi đó, phòng thủ hay phản kích càng không cần phải nói. Nhưng hiện tại mười ba vạn Liêu Đông quân đã bị phân tán khắp các nơi, lực lượng không tập trung, sau khi đánh thắng trận phải phân phối chia rẽ để quản lý lãnh thổ, đây là việc không cách nào tránh được. Khai cương mở đất vô cùng khó khăn, chính là đạo lý như thế, khó lòng phòng bị, lại không thể không phòng.

Ba người cưỡi ngựa chậm rãi đi tới, sắp đến thành Doanh Châu, đúng lúc này xa xa nhìn thấy một đội kỵ binh lưu bụi đất đang vội vã phóng thẳng tới Doanh Châu, tốc độ cực nhanh.

Tần Tiêu nhíu mày, khó chịu nói:

– Là bộ hạ của ai vậy, lại dám xem thường quân quy, quá kiêu ngạo càn rỡ chứ? Ta đã quy định rõ ràng, bất kể là bộ đội của ai khi vào thành đều phải giảm tốc độ, tránh quấy nhiễu trật tự tới dân chúng…

Nói tới đây, Tần Tiêu đột nhiên giật mình quay đầu nhìn Kim Lương Phượng, chỉ thấy vẻ mặt hắn cũng vô cùng nghi hoặc lẫn kinh ngạc, không khỏi đồng thời cả kinh kêu lên:

– Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện?

– Giá!

Ba người thúc ngựa hướng trong thành lao tới.

Vừa đến cửa thành, nhìn thấy thân binh phủ đô đốc đang vội vàng chạy ra ngoài tìm Tần Tiêu, Tần Tiêu nhìn sắc mặt của hắn không cần hỏi cũng biết chắc đã xảy ra chuyện!

Tần Tiêu sợ nghe được tin tức không tốt sẽ tạo thành khủng hoảng, vì vậy ngăn cản thân binh, tự mình nhanh chóng chạy về phủ đô đốc.

Trong phủ đô đốc có mười mấy người tụ tập, ai cũng khẩn trương cục xúc bất an. Hơn nữa Tần Tiêu còn nhìn thấy thân thể bọn họ bị tổn thương khắp nơi, hơn nữa áo giáp rách nát đầy bụi đất!

– Sao lại thế này?

Tần Tiêu trầm giọng quát hỏi, vung tay, cho mọi người cùng đi vào phòng nghị sự.

Vừa đi vào đại sảnh, mấy thiên tướng đều kêu lên thảm thiết, thống khổ bổ nhào xuống:

– Đại soái, đại soái! Việc lớn không tốt, xảy ra chuyện lớn!

Loading...

Tần Tiêu hít sâu một hơi, trấn định tinh thần của mình trầm giọng nói:

– Đừng kích động, từ từ nói!

– Dạ, dạ phải…

Một tiểu hiệu đầu lĩnh máu đen đầy mặt, run rẩy thanh âm nói:

– Buổi tối ba hôm trước, Du Quan…Du Quan…

– Du Quan?

Tần Tiêu cực kỳ hoảng sợ:

– Du Quan làm sao vậy? Nói mau!

– Du Quan thất thủ!

Tiểu hiệu lớn tiếng gào khóc nức nở:

– Trạm gác cùng lầu quan sát của chúng ta chỉ thiết lập tại đông, tây, bắc ba phương, nhưng không ngờ từ phương nam đột nhiên xuất hiện hai ba vạn nhân mã, nhanh như chớp đánh thẳng vào bên hông chúng ta, tấn công Du Quan, mạt tướng phụng mệnh trấn thủ trạm gác mặt đông, còn chưa kịp phát ra khói báo động đã bị một đội cung mã thủ mấy ngàn người xung phong đánh tới, mấy trăm huynh đệ toàn bộ chết trận! Chỉ còn vài người chúng tôi sống sót, chúng tôi liều mạng mở con đường máu chạy về báo tin cho đại soái!

Đầu óc Tần Tiêu nhất thời oanh một tiếng, thì thào tự nhủ:

– Phương nam? Phương nam? Phương nam chẳng phải là thảo nguyên trống rỗng, xa xa đối mặt chính là An Đông đô hộ phủ Tân La sao? Tại sao lại có binh mã đánh úp lại?

– Mạt…mạt tướng cũng không biết!

Tiểu hiệu gào khóc:

– Những người kia tới thật quỷ dị, giống như từ trên trời giáng xuống, chúng tôi căn bản không kịp phòng bị!

Tần Tiêu rùng mình bước nhanh qua sườn phòng, đi tới trước đại sa bàn. Kim Lương Phượng cẩn thận quan sát kỹ càng, chợt nói:

– Tân La! Xem ra chỉ có một khả năng, chính là binh mã Tân La! Đại soái thỉnh xem, Kiến An thành nằm trong An Đông đô hộ phủ, đi đường biển đến đông bắc là một mảnh thảo nguyên mấy trăm dặm không một bóng người, không có binh mã cùng trạm gác, bọn hắn đại khái có thể tiến quân thần tốc thẳng cắm vào bụng Du Quan, không gì ngăn cản!

Tần Tiêu phẫn nộ nện một quyền lên bàn:

– Con mẹ nó Cao Lệ bổng tử, các ngươi muốn làm phản sao?

Trong lòng hắn nhất thời có một loại cảm giác giống như tỉnh ngộ! Trước đó hắn vẫn luôn xem nhẹ chuyện gì đó, nguyên lai chính là Tân La! Chính là Cao Lệ bổng tử suốt mấy chục năm qua vẫn thoạt nhìn vô cùng biết điều, thật nghe lời, thật không có tỳ khí!

Cướp nhà khó phòng, nếu thật sự Tân La tạo phản, chính là cả Doanh Châu nguy cấp, U Châu nguy cấp, đông bắc nguy cơ!

Đúng lúc này bên ngoài phủ lại truyền ra tiếng thét thê lương:

– Báo!

Trong lòng Tần Tiêu giật mình đi nhanh ra ngoài, chỉ thấy một quân tốt được thân binh phủ đô đốc nâng đỡ lảo đảo chạy vào:

– Báo cáo đại soái, Du Quan đã mất! Du Quan đã mất!


Trước Sau