Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên-Chương 824


Trước Sau

Thịnh Đường Phong Lưu Võ Trạng Nguyên


Tác giả: Tầm Hương Sư


Chương 824: Huyết Chiến. (3)

Lý Vi Ấn ngạc nhiên cả kinh nói:

– Đại soái! Để mạt tướng ở lại nơi này tử chiến thì tốt hơn, đại soái nên trấn thủ chỉ huy bên bờ nam đi!

– Lý Vi Ấn, ngươi đừng quá xem thường ta. Muốn nói xông trận, người Khiết Đan các ngươi lợi hại, nhưng Tần Tiêu này cũng không phải kẻ hèn nhát.

Tần Tiêu nói:

– Lần này ta không mang theo tiên hành quan, không phó tướng, đảm nhiệm trưởng sử cùng tư mã, tiên phong, đại tướng cùng mưu sĩ đều chỉ là một mình ta. Lần này ta sẽ cho người Khiết Đan chân chính biết một chút về khả năng chỉ huy Hổ Kỵ sư của Tần mỗ, có chiến lực bậc nào!

– Lý Vi Ấn, trong lòng ngươi cũng hiểu rõ ràng đây là một cuộc chiến cá chết lưới rách đúng hay không? Huyết chiến như vậy một đại nguyên soái như ta nhất định phải làm gương cho binh sĩ, mới có thể kích thích sĩ khí của tướng lĩnh, cùng quân địch quyết một trận tử chiến!

Lý Vi Ấn mở to mắt nhìn vẻ mặt kiên định của Tần Tiêu, thì thầm:

– Lang Ma tướng quân…ta rốt cục có thể tận mắt nhìn thấy dáng vẻ oai hùng của ngươi sao?

Tần Tiêu cười, vỗ lên vai hắn:

– Không phải nhìn thấy mà là kề vai chiến đấu. Ta biết bản lĩnh của ngươi không kém ta, thiếu hụt chính là khí phách cùng nhẫn tâm. Ta hi vọng trong cuộc chiến này có thể làm cho ngươi mài luyện ra được thứ đó, cho ngươi chân chính trở thành Khiết Đan đệ nhất dũng sĩ.

Lý Vi Ấn lắc đầu cười khổ:

– Ta chưa từng nghĩ tới chuyện như vậy.

– Ngươi nhất định phải nghĩ, ngươi không còn lựa chọn nào khác.

Tần Tiêu nói:

– Không chỉ làm Khiết Đan đệ nhất dũng sĩ, còn phải làm vương giả Khiết Đan, đứng đầu bộ lạc của ngươi. Chỉ có như vậy cuộc chiến tranh giữa Khiết Đan cùng Đại Đường mới có thể bình ổn, dân chúng hai nước mới có thể được đến an bình chân chính.

Lý Vi Ấn nhất thời ngây dại, đây là lần đầu tiên Tần Tiêu nói thế này với hắn. Trong lòng hắn lập tức vô cùng mâu thuẫn. Đứng đầu Khiết Đan? Nhưng ngay lập tức hắn phải cùng thân thúc quyết một trận tử chiến ah! Có phải như lời của Tần Tiêu, chiến tranh cùng giết chóc thật sự là vì hòa bình, thật có thể mang đến hòa bình sao?

Đêm lạnh, gió lớn phần phật.

Hơn vạn Đường quân đi qua Sĩ Hộ Chân Hà, đóng quân tại bờ bắc. Một cuộc đại chiến liều chết sắp rớt màn che. Trong không khí mơ hồ truyền lại hương vị huyết tinh lẫn khẩn trương khiến chiến mã cũng hưng phấn.

Nhân mã đã qua sông, bắt đầu khẩn cấp điều chỉnh. Nhân mã của Tần Tiêu không mang theo quân nhu nên không thể dựng doanh trại, chỉ có thể chen chúc cùng nhân mã của Lý Vi Ấn. Kiểm kê lương thảo, tình thế đúng như trong suy đoán của Tần Tiêu, không chút lạc quan.

Nguyên bản nhân mã của Lý Vi Ấn cũng không còn bao nhiêu lương thảo, lại có thêm một vạn nhân mã gia nhập nhiều lắm chỉ ăn được thêm hai ngày, còn phải tiết kiệm dè xẻn mới đủ cho toàn quân.

Tần Tiêu chắp tay sau lưng bước qua lại trong soái trướng, cau chặt đôi mày. Nhóm phó tướng, thiên tướng đều nhìn hắn đăm đăm, không rên một tiếng.

Đúng lúc này thám báo chạy tới, đại quân Khiết Đan cấp tốc đến gần Sĩ Hộ Chân Hà, chỉ còn cách doanh trại Đường quân chưa đầy năm mươi dặm.

Sau một lúc lâu, Tần Tiêu ngẩng đầu lên, lẫm lẫm nói:

– Đem toàn bộ quân lương nấu chín, cho các tướng sĩ ăn no nê, sau đó dỡ cầu nổi trên sông!

Ngay lập tức có một phó tướng kêu lên:

– Đại soái, nếu dỡ xuống cầu nổi, bộ đội tiếp tế cũng không cách nào đưa lương thảo qua đây, quân ta chẳng phải bị đói chết?

Tần Tiêu trầm giọng nói:

– Tình huống trước mắt của Doanh Châu ta hiểu rõ ràng hơn so với các ngươi. Có thể được tiếp tế hay không còn rất khó nói. Hơn nữa trước khi tiếp tế đến, đầu tiên chúng ta cần phải sống sót. Cần sống sót chỉ có thể dỡ xuống cầu nổi, chặt đứt ý nghĩ rút lui của mọi người, cùng nhau kiên định quyết một trận tử chiến! Nếu muốn sống sót, được! Chỉ có tiến về phía trước, về phía trước, tiếp tục về phía trước, không còn đường lui! Chỉ có thể còn sống sót mới có tư cách về ăn được cơm canh chuyển đến!

Mọi người nhất thời kinh ngạc, không tự chủ được có chút phát run lên.

Loading...

Tần Tiêu trừng mắt:

– Như thế nào, các ngươi sợ? Người sợ hãi thừa dịp hiện tại cầu nổi chưa dỡ bỏ, mau chạy trở về bờ nam đi!

– Không sợ!

Mọi người đồng thanh quát to:

– Thề chết theo đại soái, cùng địch nhân quyết một trận tử chiến!

– Tốt! Ta sẽ đi truyền lệnh ngay bây giờ!

Tần Tiêu nói:

– Đại quân nghỉ ngơi một đêm, tướng sĩ cùng chiến mã ăn cho no. Để các tướng sĩ cài một mảnh vải trắng trên cánh tay trái. Giờ Mão sáng mai toàn quân tập hợp!

– Dạ!

Mọi người thối lui, Tần Tiêu hít sâu một hơi, ngơ ngẩn nhìn lên nóc soái trướng, thầm nghĩ: Thời khắc quyết một trận tử chiến đã tới. Tiên nhi, Uyển nhi, Mặc Y, Tử Địch, Ngọc Hoàn, nếu sau trận chiến này ta không trở về, các nàng phải sống cho thật tốt, chiếu cố hài tử của chúng ta. Hoàng đế, A Man, ta không biết ta còn có cơ hội cùng ngươi tiếp tục gầy dựng thời thịnh. Nếu cuộc chiến này là cuộc chiến cuối cùng của Tần Tiêu, vậy cho ta tận trung lần cuối vì Đại Đường đi! Đại Đường thời thịnh là vương triều cường thịnh cùng phồn vinh khó được nhất trong năm ngàn năm lịch sử Trung Hoa, vì vương triều đóng góp một viên gạch, cuộc đời này của Tần Tiêu thật sự không uổng!

Sáng sớm hôm sau, sắc trời âm u, gió lạnh từng trận. Trên đại thảo nguyên vang lên tiếng gió gào thét. Hai vạn nhân mã đã tập kết xong, hàng ngũ chỉnh tề, sát khí tràn ngập. Trên mặt mọi người đều lộ vẻ trầm trọng, thần sắc túc mục.

Tần Tiêu ở trong soái trướng cẩn thận chỉnh sửa lại áo giáp, sắc mặt yên lặng như nước. Hắn tinh tế kiểm tra áo giáp, áo choàng, cẩn thận tỉ mỉ chỉnh tề, sau đó dùng một mảnh da hươu lau sạch phượng sí lưu kim đang cùng Thuần Quân kiếm thêm một lần.

Bên ngoài soái trướng, Đại Kim Mã nhẹ phát ra tiếng thở phì phì trong mũi, cúi đầu hí khẽ. Tần Tiêu hít sâu một hơi, bước nhanh ra ngoài soái trướng, nhìn các tướng sĩ Thiên Binh Giám bảo hộ bên ngoài vung tay lên:

– Lên ngựa!

Ba trăm tướng sĩ Thiên Binh Giám chỉnh tề đi theo phía sau Tần Tiêu, hướng bên ngoài doanh trại đi tới. Trên đất trống hai vạn tướng sĩ chỉnh tề xếp hàng, yên tĩnh không tiếng động.

Tần Tiêu đi tới trước thai điểm tướng, nhìn nhìn đại kỳ thêu chữ “Đường” tung bay bên trên, lại nhìn hai vạn dũng sĩ trước mặt.

Trên cánh tay trái bọn họ đều buộc mảnh vải màu trắng.

Tần Tiêu tiến lên một bước, tay trái nắm chặt phượng sí lưu kim đang, tay phải vung mạnh lên trời:

– Các tướng sĩ!

Hai vạn người đáp lễ, cùng rống to:

– Đại soái!

Tần Tiêu hít sâu một hơi, dồn sức lớn tiếng nói:

– Trên cánh tay trái của các ngươi đều buộc mảnh vải màu trắng, đây là tang trắng tế điện!

– Hiện tại nhìn cho rõ ràng, nhớ rõ ràng từng chiến hữu cùng huynh đệ đứng chung quanh các ngươi!

– Bởi vì ngay sau đó, hắn tùy thời đều có thể hi sinh trên chiến trường!

– Nếu hắn hi sinh, chúng ta bởi vì hắn cảm thấy quang vinh cùng kiêu ngạo! Hắn là nam nhân ưu tú nhất Đại Đường! Là liệt sĩ vĩ đại nhất!

– Chúng ta đã không còn thời gian đi tế điện những vị liệt sĩ này. Chỉ có thể dùng một mảnh vải trắng đại biểu cho lòng tưởng niệm sùng kính của chúng ta đối với “hắn”, cũng có thể là chính bản thân ngươi!


Trước Sau