Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi-Chương 13.2


Trước Sau
” A,tửu quán này thật đẹp” Nàng cảm thán khi vừa bước vào quán ăn trước mặt,bên trong có 3 lầu,thiết kế theo kiểu cổ đại,trông rất bắt mắt,và tất cả mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp gọn gàng

” Ngồi bàn này đi” Hắn kéo nàng đến một bàn cao cấp nhất quán,rồi kéo ghế mời nàng ngồi (chậc chậc :p thế kỉ này mà ga lăng thế)

” Đem hết các món ngon ra” Hắn gọi một tiểu nhị đến rồi ra lệnh

” Vâng,quý khách đợi chút”

Vừa nói xong,tên tiểu nhị chạy vào trong gọi đồ và nhanh chóng bưng ra bày trên bàn ăn.Nàng lúc này mới nhăn nhó ,đồ ăn nhiều thế cho ai ăn chứ?

” Nàng ăn đi” Hắn mỉm cười rồi gắp vào bát nàng một món cực kỳ lạ

” Nhiều vậy sao ăn hết,người mời ai ăn nữa à”? nàng thắc mắc

” Chỉ 2 ta thôi”

” Sao ăn hết được,gọi Nhi Hoàn vào ăn chung được không”?

” Cô ta là a hoàn mà..” Hắn nhíu mi,thực sự chuyện này không hợp phép tắc,chứ nếu được hắn sẵn sàng cho cô ngồi ăn rồi

” Đâu có sao,Nhi Hoàn đâu rồi” ? Nàng bĩu môi rồi nhìn xung quanh tìm kiếm,bất chợt dừng lại ở một người.! Là hắn,người đã cứu nàng hôm trước ở chợ.

* sao hắn lại ở đây* Nàng suy nghĩ (t/g: chị ơi chị,nta đói thì đi ăn chứ có ai cấm ở đây đâu?)

” Nàng nhìn ai đó” Hắn theo ánh mắt nàng nhìn về phía nam nhân kia thì ngạc nhiên

” Hắn đã cứu ta,hôm trước thành thân,khi ta sắp bị bắt cóc” Nàng nhìn hắn rồi lại nhìn sang nam nhân kia

” Cứu? Vậy thì ta phải qua tạ ân hắn rồi,nào nàng đi cùng ta sang đó nha” hắn mỉm cười,không ngờ không ”ghen” mà còn muốn cảm ơn người ta !!

***

” Chào vị huynh đệ” Hắn lại gần nam nhân kia,dẫn theo nàng rồi đánh nhẹ vào vai

” Chào huynh” Nam nhân mỉm cười,nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh lạ thường

” Ta đến đây bất ngờ gặp huynh,cảm ơn lần trước giải cứu cho ta khỏi bọn người đó nhé” Nàng chen ngang,cười khúc khích nhìn y

” Không cần khách sáo” Nam nhân kia vẫn lạnh lùng đáp lại

” Hay huynh qua bàn chúng tôi ăn cùng đi” Hắn mở lời,qua cách nói dáng điệu và khí phách,hắn đã biết đây là một nhân tài anh hùng kiệt suất,nếu như y chịu làm người của hắn chắc chắn sẽ rất có lợi

” Được” Y không từ chối,còn gật đầu,có lẽ đã nhận ra 1/3 ý đồ của hắn.



Trước Sau