Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi-Chương 18


Trước Sau
*** Tại một nơi nào đó trong hoàng cung-Chính là lãnh cung của Thái hậu ***

– Hiên Ly,lại đây…Vị mẫu nghi thiên hạ cao quý,thái hậu kia ra lệnh,gọi cô cung nữ thường đi bên cạnh mình để giúp việc,hình như bà ta đang âm mưu gì đó,phải chăng là điềm xấu?

– Dạ thưa thái hậu,có gì căn dặn ạ?

-Việc ta giao điều tra cô gái đó thế nào rồi?

– Ý thái hậu là…Yên Linh? -Hiên Ly cung kính,hỏi lại

– Đúng,ngươi điều tra ra nó là ai chưa? -thái hậu nghiêm mặt,trông rất mong đợi kết quả? Bà ấy chưa từ bỏ việc muốn kết nạp nàng làm phi cho hoàng thượng thì phải? Khổ thân..

– Thái hậu,đó là vương phi của tam vương gia -Mạc Vũ Hạo,xuất thân từ một gia đình khuê các,cô ấy là tiểu thư con gái phu nhân tể tướng ạ…-Hiên Ly dịu giọng,nhẹ nhàng đáp.nhưng có chút lo lắng? Thái hậu phải thất vọng rồi….vì hoa đã có chủ mà !’

– Hazz,ra là vương phi của hạo Nhi,ai gia cứ tưởng…-Thái hậu hơi nghẹn ngào,lấy làm tiếc

– Thái hậu,nhưng nô tỳ mạo muội nhận thấy,vương phi và vương gia luôn có khoảng cách với nhau,vương phi bị ép hôn nên chắc cũng không thể hòa đồng nhanh với vương gia được,nô tỳ e là…họ sẽ sớm ly tan…..-Hiên Ly rụt rè nói,như lo sợ rằng thái hậu sẽ trách phạt vì cái miệng không quản được này

– Thật thế sao? Vậy tội nghiệp Hạo Nhi của ai gia quá,ngươi có cách nào để giúp chúng yêu nhau không?

Hiên Ly nghe xong thì hơi mừng ,vì bà không trách mắng,vội vàng suy nghĩ cách,một lát quay sang nhìn thái hậu,môi nở một nụ cười mê hồn và đầy âm mưu:

– Thái hậu,nô tỳ thấy….cứ để nô tỳ làm vật cản,nếu vương phi ghen …thì vương phi sẽ chủ động nói yêu vương gia,như thế họ sẽ sớm có hạnh phúc của bản thân thôi…

-Hay-Thái hậu khen cô,quả thực là giữ cô bên cạnh rất có ích,một kế vẹn toàn,lợi cả đôi đường…-Lập tức thực hiện đi,nhớ cẩn thận bị lộ

-Vâng,nô tỳ sẽ nhớ kỹ…. -Hiên Ly cúi đầu,hành lễ rồi bước đi,có vẻ cô đã bắt đầu cho một kế hoạch mới,giúp họ nhận ra tình cảm cho nhau-Vương gia,với vương phi!

*** Vương Phủ Tam Vương Gia ***

– Hôm nay ta thấy đồ ăn rất ngon đó -Nàng vừa đi vừa khoác tay hắn cười thân mật,nhưng cũng không biết tại sao lại chủ động với hắn như vậy

– Nàng thấy ngon là tốt rồi….nhưng-Hắn cười trả và nhìn nàng,rồi nhận thấy bàn tay mềm mại của nàng đang ghì chặt mình,ngạc nhiên

– Sao vậy?-Nàng hỏi nhỏ,mặt hơi đỏ

– Lâu lắm mới thấy nàng chủ động khoác tay ta,à không…là lần đầu đấy – Hắn mỉm nhẹ,rồi kéo sát nàng vào,trông họ thật hạnh phúc….


Trước Sau