Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi-Chương 2


Trước Sau

Một lúc sau,ông ta đỡ nó xuống ngựa rồi đưa nó đến một nơi rất kỳ lạ.Xung quanh đấy toàn là cỏ cây,nhưng khá âm u,không có một tý ánh sáng nào chói lọi xen qua,lạ thay lại có tiếng chim ca rất vui vẻ và tiếng xuống chảy róc rách,tiếng chuông kêu inh ỏi…

Phải chăng,đây là Thiên Đường..hay là địa ngục nhỉ?Nó tự hỏi…

Suy nghĩ mơ màng,nó nhìn quanh rồi bước theo ông ta,trong lòng không một chút lo lắng,có lẽ..nó đã chết rồi nên cũng không cần thiết phải sợ gì nữa.Phải rồi…nó sẽ thử đi với ông ta,cũng coi như là một cuộc hành trình chẳng hạn,nói là làm…nó chạy theo…ông như sợ ông đi mất.

Khi đến nơi,họ dừng lại một cánh cổng,mắt nó hơi khựng lại,ông ta chỉ tay vào kia rồi bảo nó,sau đó xoa đầu nhân hậu như với cháu của mình..:

-Bước vào đấy đi

-Sao…sao lại bắt bước vào?Ông không vào sao? -Nó ngạc nhiên,ông ta có ý gì đây?

-Nhìn vào trong đi,cháu sẽ hiểu tất cả

Loading...

Nói xong,ông ta biến mất .Nó nhìn vào bên trong,kỳ thật,đó là một nơi trong rất cổ đại,nhưng cũng khá sang đối với thời cổ..lặng lẽ nép sau cánh cổng,nó nhìn thấy một cảnh tượng càng kỳ bí hơn.Một nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần có đôi mắt đen láy to và đẹp y hệt nó,mũi rất cao,môi đỏ và căng mọng,kết hợp với bộ đồ trong rất đẹp,không giống như váy dạ hội mà là một bộ váy cổ.Cô ta nằm bất tỉnh trên chiếc giường và bên cạnh là một nữ nhân khác,có vẻ như đó là a hoàn,cô ta đang chăm sóc cho tiểu thư của mình thì phải? Ừm,đúng rồi là thế?Nó khẽ suy nghĩ

-Vào nhanh đi,cháu hãy làm nữ nhân đó_Giọng nói phía sau lưng nó bất ngờ vang lại,nó giật mình,không thấy bóng dáng ai sau lưng mình nhưng lại nghe thấy,nó hơi run.

-Nhưng.. phải nhập vào người đó sao?_Nó hỏi lại tiếng nói đó,cảm nhận được sự run rẩy trong thân tâm,ông an ủi lại nó rồi tạo nên không khí ấm áp nhất,đáp trả:

”Ừm,nhanh lên,không còn thời gian đâu”

Sau đó,một luồng gió mạnh thổi qua nó,nó bước nhẹ vào trong cánh cổng,nhắm tịt mắt lại,cảm thấy như thân mình được bay bổng và một ánh sáng hiện ra….cuốn chặt lấy nó.Ánh sáng chói chang ấy đưa nó lơ lửng nhẹ trong không trung,nó nhắm tịt mắt lại…khư khư giữ mình.Phải chăng nó đang trở thành một ai đó hay gì đó mà nó chưa nghĩ tới? rồi sau này cuộc đời nó sẽ đi về đâu?


Trước Sau