Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi

Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 Tuổi-Chương 22.3


Trước Sau
Trong đêm tối,một cô nương xinh đẹp đang đứng trầm ngâm,người nàng tựa vào lan can hoa viên,ánh mắt nàng trong rất xa xăm ,nhưng chứa đậy nhiều nỗi buồn tâm sự,phải chăng nàng đang nghĩ về nơi mình xuất phát,là vương quốc bóng đêm nằm trên mặt trăng kia,và cũng có thể nàng đang nhớ gia đình cũng nên..Từng tia sáng mà vầng trăng ấy rọi xuống bờ hồ làm nàng thêm buồn,có vẻ nàng đang mệt mỏi và cần sự yên tĩnh để suy nghĩ vài việc…
Chắc là về chuyện của hắn với nàng rồi,nàng không ngờ rằng đã làm hắn hiểu lầm nàng,thực sự nàng không phải người như thế,nàng chỉ định nói câu đó vì muốn chọc tức ả thôi mà? Nhưng sao chuyện thành ra như thế?Không,nàng thực sự đau khổ,nàng không muốn ở nơi này nữa,nàng muốn rời khỏi cái nơi đầy ghen ghét đố kỵ,đầy toan tính này ,nàng sợ hãi rồi.Nàng đã bỏ cuộc và sụp đổ trước nó rồi…Danh phận vương phi này nàng không muốn làm nữa,nàng càng không muốn thế thân một người mang tên Yên Linh…
Tại sao ta lại như vậy?Tại sao ta lại ngu ngốc như thế? Tại sao chứ? tại sao?Ta muốn biến mất khỏi thế gian này,nếu ngày đó ta không đồng ý nhập vào thân xác cô ta thì ta không phải bị như ngày hôm nay…Ta không muốn huấn luyện gì nữa,ta muốn về nhà…mẹ ơi,anh hai ơi,con nhớ mọi người lắm..!…Hazz,Có phải nàng đã sai rồi không?
Bất chợt khóe mắt nàng cay cay,một giọt lệ rơi xuống,nàng cảm thấy mình thật lạ,nàng đưa tay lên cảm nhận những giọt nước mắt đó,nó lăn dài xuống đôi má hốc hác nhợt nhạt của nàng,nàng chợt giật mình ? Sao mình lại khóc? Mình rất mạnh mẽ mà? Không đúng,mình chưa bao giờ khóc,sao lần này lại…

Nàng lắc đầu liên tục,lấy tay gạt hết nước mắt,cố tìm một thứ gì đó để xả hết bực tức,một lúc nàng thần người lại,lấy hết bình tĩnh nhìn xung quanh,may mà không có ai thấy cảnh thê thảm này của nàng,thở phù một lượt,nàng chớp mắt giữ vững tinh thần vui vẻ,sau đó ánh mắt sợ hãi ấy nhận thấy một cây đàn tranh.
Nàng bước tới chỗ cây đàn,mỉm cười một cách hứng thú,quả thực nàng đang muốn chơi đàn tranh,mà lâu rồi không có dụng cụ chơi,là ông trời đang giúp nàng thỏa mãn sao?

Nàng nhìn cây đàn một lúc,sau đó phủi hết bụi trên mặt đàn,miết nhẹ vào mặt dây,trông nó rất là tốt,nàng ôm đàn đem về phía có cái bàn nhỏ,đặt nó xuống đó rồi bắt đầu biểu diễn,hít một hơi lấy lại cảm hứng,nàng gảy nhẹ móng tay vào dây đầu tiên,những ngón tay còn lại kết hợp đánh vào dây thứ hai ba,tạo nên một bản nhạc hay,nghe rất sầu và thảm thiết ,lại vừa buồn bã..

Chuyện kể rằng,trước kia,có một nàng công chúa bóng đêm,vị thần của Trái đất và Mặt Trăng,nàng là một người tài giỏi,xinh đẹp,nhưng vẫn chưa hề có một ý trung nhân nào dù đã 20 tuổi.Một hôm nàng xuống hạ giới dạo chơi ,và chẳng may bị thú dữ tấn công,nàng đã gặp một vị hoàng tử của một nước,chàng trai đó đã cứu nàng thoát khỏi móng vuốt thú dữ,và rồi đem nàng về chăm sóc,lâu dần nàng có tình cảm với chàng,đơn nhiên chàng cũng thế.Nhưng sau đó tình cảm của họ bị ngăn cách, bởi vì nàng bị đức vua-Vua thần chết bóng đêm sai quân lính bắt về vương quốc,ra lệnh cấm nàng có quan hệ mật thiết với người mặt đất,chàng vì thế nên tưởng nàng phản bội mình,chấp nhận hôn ước với công chúa của nước khác,thế là từ đó họ vĩnh viễn chia cắt nhau…! Vì tình cảm không trọn vẹn,nàng chọn cách tự giam mình trong ngôi điện thờ có vào mà không có ra và khó tìm nhất,nhốt mình trong bức tranh bằng vàng,và trước đó,còn nói ra một lời nguyền,do sự căm phẫn của nàng :” Khi mặt trăng đen,các cặp đôi tình nhẫn sẽ cãi nhau,và chia tay”.(đây là chuyện bịa đó m.n :p Chứ tìm hoài không ra tên truyện đâu :3 )

Chẳng lẽ chuyện tình của nàng cũng như vậy? Nàng mệt mỏi lắm rồi,một người trưởng thành thật lắm chuyện gian nan,phiền phức.Nàng muốn làm một cô gái trẻ con mà thôi,đúng vậy…trẻ con có sự vui vẻ và hạnh phúc của nó,được cười thoải mái,được khóc to mà không sợ lo ưu.

Mải mê đánh đàn suy nghĩ một hồi,tiếng đàn dứt dần,nàng lại rơi lệ rồi,nàng không muốn như thế nhưng càng nghĩ càng muốn khóc mà thôi,nàng cần một ai đó an ủi và che chở,bỗng dưng nàng nghe thấy tiếng bước chân rất gần,và khẽ khàng.

Một nam nhân có khuôn mặt tuấn tú đến bên nàng,cười thân thiện và cúi chào,sau đó đưa cho nàng chiếc khăn tay lụa thêu hình phượng.


Nàng nhận lấy chiếc khăn mà thân run run,từ từ lau những giọt nước mắt trên mặt mình,rồi nhìn y-nam nhân ấy vẫn giữ nụ cười ấm áp đó làm lòng nàng có chút xao xuyến bỡ ngỡ.

Trên đời còn một nam nhân như vậy sao?

– Đa tạ – Nàng mỉm nhẹ rồi đưa lại cho y chiếc khăn,nhưng hình như y không lấy lại,mà đẩy về phía nàng,mắt y có gì đó rất đặc biệt,nhìn nàng chằm chằm:

” Cô nương nhận lấy mà dùng,tiếng đàn cô nương đánh rất hay ”

– Ân,huynh quá khen – Nàng gật đầu,không chần chừ bỏ chiếc khăn ấy vào túi mình,nàng cũng muốn có thứ gì đó làm kỷ vật.Dù cho là thứ mà kẻ khác bố thí cho lòng thương hại của bản thân.

” Cô nương sau này đừng khóc nữa,hãy cố mỉm cười,rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.Bản thân ta cũng từng gặp khó khăn trắc trở,nhưng ai rồi cũng vậy,kiên trì vượt qua nó,và nở nụ cười để chào đón niềm vui mới,cô nương sẽ là người hạnh phúc nhất”

– Ưm.. -Nàng nhìn y,quả thực y rất kỳ bí,những lời nói của y như thấm thía vào từng suy nghĩ của nàng.Nhưng khi nàng ngẩng mặt lên thì y đã quay gót rảo bước đi,nàng vội vã chạy theo,hỏi y một câu mà nàng muốn biết :

– Huynh tên gì vậy?

Y quay mặt lại nhìn nàng,sau đó cười đáp: -Ta ..chỉ là người qua đường mà thôi !

Nói xong,bóng dáng y khuất dần trong đêm đen,nàng nhìn theo nó,có chút ấm lòng,và chút vui vẻ…Y đã giúp nàng lấy lại tinh thần rồi…


***

Suốt buổi tối hôm đó,nàng không ngủ được,nàng không biết y là ai nữa? Nàng muốn gặp lại y lần nữa,y thật là đặc biệt,y thật là ấm áp khiến nàng xao xuyến mãi…Phải chăng là một vị thần tiên nào đó xuống để an ủi đáp lại lòng của nàng? Cầm trong tay chiếc khăn lụa,nàng mỉm cười khẽ : Ta sẽ giữ nó cẩn thận,và không quên người đó đâu.. !

[ Đôi khi ai đó chúng ta thường xuyên gặp,thì mình lại quên nhanh.Nhưng một người qua đường,lướt đi nhanh chóng,lại in sâu trong tâm những kỷ niệm khó quên]





Trước Sau